Hoài niệm


Phiên chợ trước đền kia

Sau cơn mưa buổi sớm

Trước giây phút ngày tàn

Niềm vui của đám người

Sao tươi sáng rạng ngời

Như nụ cười em gái

Vừa có một đồng xu

Mua chiếc còi lá cọ

Tiếng còi lanh lảnh vang

Hơn tất thảy tiếng cười

Vạn ồn ào, náo động

Của đám người chen chúc

Tới tới và lui lui

Cũng phải nhường tiếng còi

 

Đường sá bùn lầy

Con sông lụt lội

Ôi, nỗi buồn này

Không sao lớn bằng

Nỗi buồn của bé

Không có nổi một xu

Mua chiếc gậy tô màu

Sự thèm thuồng của chú làm mọi người thương xót
 


Có một dạo mê thơ Tagore điên cuồng. Trong những vần thơ không nên thơ, văn không giống văn khi dịch qua tiếng Việt lại có một sức hấp dẫn gì đó không cưỡng lại nổi.

Trong đoạn này, tất cả mọi nỗi buồn niềm vui của người lớn không thể nào hơn được nỗi buồn của đứa bé không có tiền mua đồ chơi.

Đôi lúc thoáng qua cuộc đời có những nỗi buồn giản đơn, chân thực mà người ta không quan tâm để ý. Cũng đôi lúc, khi người ta gánh nặng quá, buồn nhiều quá, thấy những nỗi buồn giản dị đó thật đáng yêu... Đời sống có nhiều điều để yêu, cũng có nhiều điều buồn tẻ... Tôi mong mình trở thành người biết nhìn, biết cảm, biết nhận và biết cho...

Cho nên, nếu thấy đứa bé đứng ngước nhìn cây kẹo sặc sỡ trên quầy hàng, hãy mua cho nó một cái... Vì nỗi buồn giản đơn qua đi, mình cũng sẽ nhận lại hạnh phúc giản dị mà ấm áp.

Mà kèn lá bây giờ không thấy nữa... Tuổi thơ bây giờ của con nít không còn gần gũi thiên nhiên, không còn có đồ chơi tự làm từ lá cây, vật dụng nữa. Cuộc sống hiện đại, văn minh đô thị cuốn người lớn, trẻ nhỏ theo một dòng xoáy tiết kiệm thời gian, dùng đồ có sẵn... Lâu dần chuyện làm diều, làm lồng đèn, làm kèn lá mất đi. Thật đáng tiếc a, vì thấy những cái đó rất thú vị, tốt cho tâm hồn trẻ thơ! :)

Tôi đi tìm lại tâm hồn trẻ thơ của mình, thấy cũng mất đi nhiều thứ, chắc bị đô thị hóa mất rồi... Nhớ tiếng đàn T'rưng nên suối hoang... Nhớ tiếng cồng bên bếp lửa giữa rừng sâu đêm mịt mù... Nhớ trời sao ngập lối... Nhớ vị ngọt nước suối đầu nguồn...

Hoài niệm những ngày xưa...

P/s: Search google tìm hình cây kèn lá (Đính chính là hồi nhỏ cũng không biết thổi kèn lá thành điệu nhạc gì đâu, chỉ ra âm thanh và thấy thích thôi).Hình kèn lá đây, mà chỉ có mỗi tấm ảnh này gọi là xem được:

No comments:

Post a Comment