Vết rìu

 
Cây đổ về nơi không có vết rìu...
 
 
Hồi đó đọc câu này xong, đi tìm kiếm xem điều đó có thực không? Vì theo suy nghĩ, nếu tạo khoảng hở trên thân, nó phải là nơi bất ổn nhất, nó phải là hướng cây đổ chứ? Nhưng không, cây đổ về nơi không có vết rìu.
 
Vô tình tìm được bức tranh này trên Internet:
Một bức tranh gợi nhiều suy nghĩ. Nếu con người như một mầm cây, trưởng thành rồi bị đốn ngã hay già chết thì hướng mà chúng ta đổ về là nơi nào?
 
Đời đã đốn tôi ở niềm tin vào tình yêu, ở tham vọng bất chấp tình nghĩa, ở chuyện không có bữa cơm miễn phí, ở vận rủi nhiều hơn may. Đời đã đốn tôi ở thiếu thốn vật chất, bào mòn gốc rễ tinh thần. Đời đốn tôi từng nhát. Cánh tay tôi vươn cao, thân rướn lên, hi vọng thoát khỏi vòng vây, với đến mặt trời. Cành lá tôi tỏa ra tìm kiếm lối thoát. Nhưng từng vết rìu vô hình vẫn đốn, vẫn chặt từng cánh tay vươn ra, từng chồi non mới nhú và cả gốc rễ sự sống cũng bị thời gian bào mòn...
 
Thân cây tôi sẽ ngã về đâu nhỉ?
 
Nơi nào không để lại vết rìu trên tôi?
 
Từ lâu tôi nghĩ trên đời không có gì quý giá hơn tình yêu, cái thần của đời sống con người là cảm xúc, cái tình giữa người với người mới là điều tôi tìm kiếm. Vì hiếm, vì quý nên tôi không cần nhiều, tôi từ từ tìm kiếm. Mọi thứ tôi tin theo duyên phận.
 
Người chân chính sẽ trao ra cái tình chân thực. Nó là mỹ thực cho tâm hồn, nguồn gốc của sức sống. Nó là nơi cho thân cây tôi đổ về... Cây đổ nhưng mưa xuân tới, tình sẽ cung cấp sức sống cho chồi mới mọc lên...


1 comment: