Tiếng cười nơi vì sao trên cao...


Khi tôi im lặng, mọi người nói tôi lặng lẽ, khó hiểu
Khi tôi nói, mọi người nói tôi nói dài quá, nghe đầy lỗ tai, không hiểu tôi nói gì
Khi tôi không viết, đó là vì khi viết quá nhiều, người đọc sẽ hoa cả mắt.

Nhưng mỗi câu, mỗi chữ tôi đều gởi trong đó những nỗi lòng, tâm sự.
Có những câu chữ mang niềm vui
Có những câu chữ mang nỗi buồn
Có những câu chữ mang sự lặng lẽ của bóng đêm...

bạn ơi, bạn là ai...
...

Có những lúc...

Tình yêu của 2 người cũng chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi trong vũ trụ tình yêu
Sự hiểu biết của một người cũng chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi của nhân loại
Những điều con người thấy cũng chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi của những gì đang hiện hữu
Nỗi khổ mỗi người cũng chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi trong biển khổ
Giọt nước mắt trên mi cũng chỉ là một hạt nước đọng trên cánh hoa so với biển cả sầu đau
Thân người, có những điều đáng quý, không phải ai cũng hiểu
thế giới không nhìn thấy bằng mắt, không phải ai cũng cảm thấy bằng tâm

Con người, suốt đời, mãi đi tìm mộng
Có biết đâu, trong mỗi tâm hồn, tồn tại sự hoàn hảo, tinh khiết...
...
bạn ơi, bạn là ai
...
Tôi muốn hét to lên một tiếng, thế mà tôi lại im lặng
Tôi muốn nằm xuống, lặng lẽ ngắm nhìn trời đêm, thế mà tôi lại lang thang trong bóng đêm huyền ảo!
Tôi muốn nói lên câu: Tôi ước gì... Vậy mà, tôi cũng lại im lặng, cười lặng lẽ.
Tôi muốn hỏi câu: Tại sao... Vậy mà, cũng không có một câu, vì trước khi có tiếng nói vang lên tôi đã có câu trả lời.
Thử thách lớn nhất là Muốn nói!
Và khi tôi muốn... tôi biết, đó là ước muốn! Do đó lại lặng im!
Lặng im
...
Lặng im
...
Lặng im
...

Câu trả lời cho câu hỏi: Mẹ ơi, con yêu mẹ...
Nỗi sầu xa cách!

Câu trả lời cho câu hỏi: Đau tình...
Còn nhiều nỗi đau khác nữa

Câu trả lời cho tôi...
Vô thường!

"Thiên giang hữu thủy thiên giang nguyệt
Vạn lý vô vân vạn lý thiến"
(Ngữ lục vấn đáp Trần Thái Tông)

Ngàn sông có nước ngàn sông trăng
Vạn dặm không mây vạn dặm trời

Sông nước Sông trăng
Trời xanh trời thẳm
Nước và mây
Sông Trăng và Trời Mây
Ngàn... Vạn
Có... Không
Ảo... Thực
...
Bạn ơi, bạn là ai!
mà đọc thơ tôi, trăm năm nữa?
... (lại Tagor đấy)
 
Còn tôi, bạn ơi bạn là ai mà sẽ cùng tôi ngắm trời đêm, nghe tiếng lòng vang lên nhè nhẹ...
 

No comments:

Post a Comment