Chuyện Ung nơi tỉnh lẻ
Thầy: Cám ơn tụi con tới bệnh viện thăm thầy.
Đám học trò già: Thầy nghỉ ngơi cho khỏe, tụi con sẽ luân phiên ở cạnh thầy. Thầy không có con ruột nhưng tụi con cũng là con cái của thầy. Tụi con sẽ lo cho thầy.
Cậu học trò A năm xưa, giờ là bác sỹ: Thôi được rồi, để thầy nghỉ một chút. H. mày ở lại canh thầy, mấy đứa kia ra ngoài chút với tao.
Một đám lố nhố đàn ông và phụ nữ, ai cũng 53-54, kẻ khốn khó, kẻ hào hoa, nhưng không ai dấu được vài sợi tóc bạc trên đầu, khuôn mặt lo âu trò chuyện.
Anh A: Thầy sao thì tao cũng nói trước rồi. Giờ đóng góp mỗi đứa một ít, lo tới đâu được thì lo... Cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu.
Chị C: Đồng ý.
Lao xao một lúc, chuyện đóng góp cũng xong, của ít long nhiều, tùy sức mỗi người đóng góp. Tinh thần tôn sư trọng đạo thấm trong máu những người thời loạn lạc chiến tranh.
Anh A: À, hôm bữa tao thấy con B ở trong khoa điều trị ung thư. Tao hỏi dò thằng bạn tao trong đó, hình như nó giai đoạn cuối.
Cả đám còn lại lao xao: Thật không? Sao không thấy nó nói gì cả.
Nói rồi cả đám quay qua hỏi những đứa thân với B nhất.
T, mày có nghe nó nói gì không? Con M nữa, mày thân nó vậy, mày có biết gì không?
Ông T: Tao có nghe nó nói gì đâu. Nhưng để tao thăm dò cơ quan nó.
Bà M: Bữa nó hỏi tao cái loại thuốc Nam ông hàng xóm kế bên nhà tao hốt để trị ung thư là loại gì, mua ở đâu. Tao mới hỏi thăm cho nó hôm qua.
Cả đám lao xao: Vậy là đúng rồi. Chắc là đúng rồi.
Ông 9: Nhưng nó không nói, giờ sao đây?
Bà N: Thì chia ra rủ nó đi dạo, đi café. Mấy đứa nào thân với nó thì hỏi thăm coi nó có cần giúp gì không? Tụi bay cũng coi hỏi thăm coi chỗ nào chữa trị tốt, có biện pháp gì tốt thì khéo léo nói nó.
Cả đám: Được rồi.
Rồi cả đám thở dài, giải tán.
---
B: M, tao thấy mệt mỏi quá.M: Mày có bệnh phải không? Tụi tao biết rồi, đừng giấu nữa, nói ra để cho nó nhẹ bớt, bạn bè có thể chia sẻ giúp mày mà.
B: Ừ, tao mới được chuẩn đoán, giai đoạn cuối.
...
---
M: Alo, N hả, đúng rồi đó. Tội nó quá... N: ...
M: Bạn bè bao lâu nay, tụi mình già hết rồi, cũng sắp tới lúc, nhưng thấy nó vậy thật lo, thật buồn cho nó. Không biết làm sao giúp nó nữa.
N: Thôi cố được đâu thì cố. Số Trời định sẵn rồi.
Cúp máy.
---
N cúp máy rồi nghĩ thầm: Giám đốc, tài giỏi, đẹp, nhiều người theo, giàu có. Giờ sắp chết rồi... Trời không cho ai tất cả. Mình cũng không có gì, nhưng nhà cửa cũng không đến nỗi, con cái chồng con đều tốt, thôi bù nọ bù kia.N cười nhếch rồi đứng lên đi dọn nhà cửa, nấu cơm cho chồng.
Chồng N bước về nhà thấy vợ vui vẻ nên tỏ vẻ bắt chuyện.
Chồng N: Em, biết chuyện gì không? Chồng của bạn em bao gái ở ngoài, đang tẩu tán mấy cái nhà ổng đứng tên đó.
N: Hả, đứa nào? Đứa nào bất nhân bất nghĩa khốn kiếp như thế? Chồng đứa nào?
Chồng N: Thì chông con B giám đốc đó...
N: Hả, chuyện này xảy ra lúc nào? Sao anh biết? Hay anh cũng đi chơi bời với thằng đó hả?
Chồng N lắc đầu nguầy nguậy: Nào có, nào có, anh đâu dám, anh cưng bà xã nhất nhà. Còn sao anh biết hả? Thằng Ng bạn anh mua nhà từ con nhỏ mà chồng B bao đó. Con nhỏ đó đứng ra giao dịch vì ông chồng con B chưa muốn lộ mặt. Nhưng lúc chồng tiền thì anh đi với thằng Ng nên nhận ra.
N: Trời ơi... Đúng là họa vô đơn chí mà...
Chồng N: Gì mà họa vô đơn chí?
N: Tụi em mới biết con B bị ung thư giai đoạn cuối đó.
Chồng N: Trời... Sao thấy nó vẫn đi tiếp khách ầm ầm, mặt hoa da phấn, nhìn ngon lắm mà...
N: Gì? Ngon gì mà ngon? Bộ ông thèm nó hả?
Chồng N: Trời, đâu có, tụi nó nói thì anh thuật lại thuận miệng thôi... Anh đâu có ý gì đâu? Anh cũng đâu điên mà dính vào bạn em. Con nhỏ đó là chằn tinh mà. Anh chỉ yêu nhất vợ hiền của anh thôi...
N: Hừ, ông mà léng phéng thì chết với tôi đó...
N thì thầm, vừa bệnh nặng, chồng cướp tiền cho gái... Thật, mình còn may mắn hơn nó nhiều! Ai nghĩ nó suốt đời hơn người mà giờ so ra, lớp này mình mới là nhất.
N quay qua nói chồng: Anh còn nghe nói gì nữa không?
Chồng N: Không có, có nhiêu anh nói em nghe rồi...
Chồng N nghĩ thầm, tốt nhất đừng nói nhiều. Nói nhiều con sư tử Hà Đông này không nghi ngờ mới lạ.
----
Ông T: B, dạo này thấy mày diện quá vậy.
B : Kệ tao.
Ông T: Nhưng nói gì nói, mày là đàn bà, nên giữ ý một chút. Cơ quan mày giờ nó đồn ầm lên là mày mèo mỡ với thằng trưởng phòng tín dụng kìa.
B : Ai có miệng đứa đó nói, tao không quan tâm.
Ông T: Mày nói vậy tao cũng hết cách. Tao chỉ không muốn mày sa ngã, mất cả danh dự thôi.
B : Tao giờ cái mạng cũng còn được vài ngày thôi. Chồng phản, thiên hạ đàm tiếu cười cười chỉ trỏ sau lưng tao, tưởng tao không biết sao? Tao là đàn bà thì sao? Tao sa ngã thì sao? Tao chỉ cần tình yêu thôi, nó thương tao, thương cái mạng tao chẳng còn bao ngày, vậy tại sao không đến với nhau? Tại sao thằng chồng tao bán nhà của tao với nó đem tiền cho gái được mà tao không yêu người khác được? Chẳng lẽ tại chồng tao là đàn ông?
Ông T : Nói gì thì đàn bà cũng có giới hạn của đàn bà. Chồng mày sai thì nó sai, nhưng mà cũng đừng sống sa ngã như vậy. Chúng nó nói mày là đàn bà lăng loàn, tội cho con mày nữa.
B cười phá lên, cười sặc sụa.
B : Đụng chuyện thì thằng chồng tao cầm tiền đi với gái. Con tao mà bị đàm tiếu thì tại tao đi chơi với trai sao? Hay tại mẹ nó sắp chết? Hay là tại vì mẹ nó thất đức nên bị Trời phạt, bị cha nó bỏ rơi?
Ông T: Mày đừng cay đắng chửi rủa như vậy. Người ta nói cũng có cái ý của người ta. Mày yêu đương cũng được, nhưng mà kín kín tí. Mà mày có chắc thằng kia yêu mày không? Mày cũng biết, mày giàu có, đẹp, lại bệnh như vậy... Coi chừng nó đào mỏ đó...
B : Kệ m@ nó. Tao không quan tâm. Vào cái áo 4 dài 2 ngắn rồi, tao có tiền cũng để thằng khốn kia hưởng. Sao tao không thể đem ra để mua hạnh phúc cuối đời tao chứ?
Ông T: ...
Cuộc nói chuyện rơi vào im lặng với sự tiếc nuối của người đàn ông đạo đức cố gắng cảnh tỉnh người đàn bà đang sa ngã.
----
B : Thế là tôi vĩnh biệt cuộc đời tại tuổi 54. Công danh sự nghiệp mỹ mãn. Giàu có một phương, sắc đẹp không thua ai. Thế mà trong phút hấp hối này, tôi có cái gì chứ...
Hg : Tôi vẫn yêu B, dù ai nói ra nói vào cái gì, tôi chỉ mong B tin rằng, tôi yêu B chân thành. Tôi không cần gì của B hết. B cũng chỉ cần biết, tôi sẽ ở cạnh B, mọi nơi, mọi lúc... Tôi sẽ chăm lo cho em...
B khóc nức nở không nói nên lời...
----
Đám tang của B diễn ra trong một buổi chiều oi bức. Người nhà vội vã tiễn đưa ra nghĩa trang vì sợ truyền nhiễm, bác sỹ đã cảnh báo không nên để lâu.
Đám phụ nữ bạn học đi theo sụt sịt khóc.
Đám đàn ông kẻ nọ ngó người kia.
Chỉ có một người đàn ông đứng cạnh quan tài từ đầu tới cuối, im lìm không nói câu nào. Người đó chỉ là người tình tạm bợ, kẻ được nghi ngờ là đào mỏ đã ở cạnh B, an ủi, xoa dịu B trong những giờ phút cuối cùng.
Người chồng đã mất tích cùng cô nhân tình và mớ giấy tờ nhà cửa đất đai, tài sản, công ty.
Sóng gió tỉnh lẻ lặng yên.
Những kẻ không may trong cuộc đời tự an ủi, dù sao thì mình cũng còn sống, có thể còn sống lâu a. Chết mới là hết, may hơn, tiền nhiều hơn thì chết rồi là thôi a.
Các bà ngoài chợ nghe chuyện, hàn huyên chán quay sang hỏi nhau: Thế thằng đó chắc cũng được bí mật để lại cái gì đó chứ nhỉ? Chứ nghe nói còn cả chục căn nhà mới khui ra từ két sắt gửi trong ngân hàng, cả chục tỉ mà thằng con được có 1 căn nhà với vài tỉ. Số còn lại chắc thằng kia được cho một cách bí mật rồi...
Các bà khác: Có trời mà biết... Có khi còn nhiều hơn nữa đó chứ... Có vài tháng mà kiếm được như thế... Làm trai thật đáng nên trai a...
Chiều tàn, trời oi bức, nóng quá ông Trời cho xuống vài giọt mưa cho thiên hạ chúng sinh bớt nói... Ai nấy ngồi ngắm màn mưa...
Kẻ già bệnh chưa chết chứ kẻ tài hoa, giàu có chết rồi... Ông Trời a, ung thư là dễ chết, ung mà lan là chết, chết nhanh lắm... Vái Trời có muốn con chết thì cho con chết nhanh chứ đừng cho con chết dần mòn trong UNG...
Chú thích của tác giả: Chuyện hư cấu do trời nóng quá... muốn ổng mưa mà ổng không mưa...
HU 26 tháng 5, 2013
No comments:
Post a Comment