Lang thang Thành phố

Nắng vàng, thành phố có bao nhiêu đường đi, bao nhiêu ngõ nhỏ, mấy hộp diêm...
Dưới nắng có bao người đẩy xe đạp, ì ạch bên sọt trái cây heo héo...
Có bao nhiêu ngọn đèn vàng dọc đường và mấy ngôi nhà tắt đèn tối om...

Đường đi vạn nẻo, từng chiếc xe qua lại, xuất hiện rồi biệt tăm cả ngày...
Trời nhập nhoạng thành phố cũng ồn ào tiếng xe
Trời nhập nhoè dưới đèn vàng cũng dòng người đó, phía bên kia đường
Những con người thành phố, sáng sớm đi, tối mịt về
Ồn ào mà lặng lẽ...

Người thành phố với trái tim trải rộng nhưng lướt qua giữa phố đông vô tình...
Có thể chẳng cau có vì va quẹt xe, nhưng cũng chẳng vì tiếng ầm ầm nhà hàng xóm mà mở cửa...
Người thành phố bon chen dưới nắng và bụi nhưng lại lặng im nơi bàn làm việc...
Âm thầm mà mãnh liệt...
Cạnh tranh, tính toán mà cũng vẫn lặng lẽ khi về nhà, mỉm cười, lăn đùng ra ngủ rồi mai lại vác xe ra đường...
Người thành phố học bài học cuộc sống từ internet và cả ở chợ, lẫn ở xó bếp, bàn làm việc, dù ở máy lạnh hay dưới cánh quạt phà phà cho bớt nóng.
Người thành phố vác tờ báo ra góc công viên ngồi cafe cóc để tìm chút gió...
Người thành phố vào rạp chiếu phim tìm chút lãng quên cuộc sống hiện đại mà câm lặng...
Quyền nói hạn hẹp trong khung trời bao la...
Vì lợi ích hay vì cuộc sống? Vì cái có thể mất sau lưng nhiều hay vì đã quen với thành phố chứ không phải bắt cá trồng cây...
Lang thang giữa thành phố, đôi lúc thấy bãi xe dựng vội vàng trên nền xà bần lở chởm của một công trình chờ khởi công, dù chẳng biết chờ tới khi nào...
Lang thang giữa những ngõ hẻm, chợt bắt gặp vườn rau ai đó giữa thành phố... Nắng vàng xen lẫn những hạt nước đọng trên lá...
Bờ kè ngập những quán ốc và quán lẩu, xen lẫn bóng tối và con kênh...
Saigon những chiều mưa, nước ngập ngang đầu gối, xe máy bồng bềnh như chèo xuồng ở miền Tây...
Saigon những đêm thâu, tiếng nhạc quán cafe, bar nào đó, dưới ánh đèn tuýp nhợt nhạt mặt người...

Ai có quê thì về...
Về với những bài toán trồng cây gì để thu hoạch có giá, để chịu hạn hay để ít sâu bọ, để sống bền và sản lượng cao.
Đâu đó miền tỉnh lẻ, để gió lồng lộng xen lẫn với mùi hoa...

Chẳng gì cả, ta về với cafe tự trồng tự pha tự uống, bắt ghế ngồi trước ngõ ngắm hàng cây...
Rồi lại thêm lần nữa, đi ngang ruộng bắp, xẻ dọc rừng cao su, tạt ngang bờ hồ, nghe gió và nắng nồng mùi cỏ dại...
Nước và gió mang đậm mùi đất khi mưa đầu mùa quay về...
Chẳng gì cả, khi quen nhịp thành phố, 12h đêm lang thang để ngửi mùi sương đêm... Còn miền quê, 9h tắt đèn đóng cửa để chong đèn ngẫm nghĩ vài sự đời...
Thành phố kiếm ngọn cây, thôn quê kiếm ngọn cỏ... Cánh chim nào cũng có lúc rời tổ rồi cũng có khi bay vượt biển rộng thử sức mình, rồi cũng có khi trốn dưới hiên nhà kẻ lạ, rỉa lông, tránh cơn giông...

Thành phố phồn hoa san sát mà chẳng ai nhìn ai, thôn quê đất rộng mà người người ngắm nhìn nhau...

Chẳng gì cả... Mặt trời mọc rồi lặn...

Người ta bảo, người thành phố phức tạp hơn, ứng biến hơn người thôn quê bởi vì người thành phố va chạm nhiều hơn, phải biết nhiều hơn, giữa người và người nhiều quy tắc hơn. Còn người thôn quê thư thả hơn, chậm rãi hơn nên cũng giản đơn hơn! Khi trẻ người ta tìm ra thành phố, khi va chạm mệt mỏi người ta tìm về thôn quê! Nhưng những ai chưa va phải bão táp, mưa sa mà sợ hãi thu mình trong vỏ sẽ khó mà thấy thấm thía sự bình yên của thôn quê nhỉ! Mà với người không biết thì thôn quê sẽ thành nơi nhàm chán!

No comments:

Post a Comment