Tiểu Bọ - Mở đầu


Tức cảnh sinh tình từ mấy bức ảnh em này:

 --------------
Chuyện xảy ra ở thời xyz, năm tháng nào đó quên rồi. Ở một thị trấn nhỏ, bình lặng, không khí ban đêm lành lạnh. Các vì sao trên trời lấp lánh giữa màn trời xanh nhung. Một cô bé chừng 8 tuổi đang ngồi trên nóc đống củi ở một góc vườn. Cô bé trải tấm bạt và lót chỗ ngồi có vẻ rất êm. Cô ấy đang ngồi ngắm sao trong im lặng thì một bóng sáng lập lòe xuất hiện ngay bên cạnh. Ánh sáng đó dần dần tụ lại là một ông lão.
"Tại sao ngồi nhìn ta hoài vậy?", tiếng nói có vẻ cau có vang lên.
Cô bé ngơ ngác nhìn trước mặt thấy một ông cụ đạo mạo râu tóc trắng mướt, mặc áo bào đỏ bi đen, nhìn như một ông Bọ xinh đẹp!
"Sao ta hỏi mà không trả lời?", Bụt gắt gỏng.
Cô bé nhìn tới nhìn lui, sau đó nhìn lại Bụt hỏi: "Ông hỏi con à?"
Bọ Tiên loạng choạng muốn té, thật hết chịu nổi! Giữa đêm khuya, chỉ có Bọ ta và con bé, đứng hỏi nó nãy giờ mà nó còn nhìn, còn hỏi là hỏi nó à! Nhưng cũng cố gắng trấn tĩnh, không để mất vẻ đạo mạo của một bậc thần tiên. Bọ ta nghiêm trang gật đầu.
Cô bé lại ra vẻ ngẫm nghĩ một lát, sau đó lại chầm chậm trả lời: “Con nhìn Bụt hồi nào đâu?”
Bọ tiên chịu hết nổi, gắt lên: “Đêm nào con cũng ngồi đây, nhìn chằm chằm ta đấy thôi?”
Cô bé lộ vẻ ngơ ngác trả lời: “Đâu có, con ngắm sao mà.”
Bọ tiên hụt hẫng nghĩ thầm: "Hóa ra con bé ngắm sao! Mà không đúng, nó ngắm sao sao lại nhìn chăm chăm vào mình! Mình ở trong nhà, đêm nào cũng bị nó nhòm chẳng thoải mái tí nào!". Nhưng chẳng lẽ bảo nó mình ở hốc tường trước mặt, thần tiên thế thì mất mặt quá! Bọ tiên hắng giọng rồi nói: "Ta ở ngôi sao con ngắm hàng đêm! Đêm nào con cũng nhìn ta chằm chằm làm ta khó chịu, chẳng làm được gì cả nên ta tới hỏi con tìm ta có chuyện gì?"
Cô bé sửng sốt sau đó vẻ như hiểu ra, thận trọng hỏi: “Ông là người ngoài hành tinh à?”
Bọ tiên lần này ngã lăn ra đất, im lặng hồi lâu, Bọ tiên chăm chú nhìn con bé gầy gò, mảnh khảnh, vẻ mặt xanh xao. Bọ tiên thầm nghĩ: “Một là đần độn bẩm sinh, hai là thần kinh có vấn đề, ba là tự kỷ quá nặng rồi!”
Bọ tiên hắng giọng sau đó cố lấy vẻ ôn tồn, dịu dàng nhất có thể để hỏi cô bé.
“Tại sao con không ngủ?”
Cô bé trả lời: “Con ngủ không được thì sao ngủ?”
Bọ tiên nhủ thầm: “Cố tự kiềm chế!”.

Bọ tiên hỏi tiếp: “Ngắm sao thấy gì đó bé con?”
Cô bé trầm ngâm rồi nói: “Rất bình yên”
Bọ tiên hỏi tiếp: “Tại sao thấy bình yên?”
Cô bé trả lời: “Bình yên là bình yên thôi!”
Bọ tiên hết chịu nổi nói: “Thôi đi ngủ đi! Con không phải làm gì sáng mai sao?”. Bọ ta nghĩ thầm: “Không hỏi con bé này nữa! Mất hứng!”
Cô bé trầm ngâm một lát rồi nói: “Sáng mai con phải đi học. Ban ngày con cũng có nhiều việc phải làm. Nhưng đêm con không ngủ được.”
Bọ tiên chợt thấy trong câu trả lời có gì đó gợi thương cảm. Bọ ta miên man nghĩ ngợi, năm tháng dài đằng đẵng, người ngủ, ta thức. Bọ ta có muốn ngủ cũng có ngủ được đâu, mà cũng không cần ngủ nữa. Đời thật dài và tịch mịch.

Chợt một ý nghĩ nảy ra, con bé không ngủ được, mình một mình ngắm ánh đèn nhân gian mãi cũng chán, sao không làm nên chút gì thú vị. Hứng khởi nổi lên bất chợt, Bọ tiên nhìn cô bé con nhỏ xíu đắn đo rồi nói: “Bé con, muốn đi phiêu lưu không? Hay muốn ta tặng cho một con bọ ngủ để mỗi tối ngủ ngon?”
Cô bé nhìn Bọ tiên sửng sốt một lát rồi nói: “Đi phiêu lưu là đi đâu? Tối bố mẹ đóng cửa, con không đi đâu được cả?”
Bọ tiên cười khanh khách trả lời: “Không cần mở cửa đó. Những cánh cửa đó mở hay đóng không quan trọng. Quan trọng là con muốn đi hay muốn ngủ? Con không thấy ta đâu cần mở cửa cũng vào đây nói chuyện với con được sao?”
Cô bé ngẫm nghĩ sau đó cười rạng rỡ. Nụ cười rạng rỡ duy nhất suốt cả buổi nói chuyện. Cô nói: “Cho con đi phiêu lưu đi. Con đã đọc truyện cuộc phiêu lưu trên lưng ngỗng, cũng đọc cả Kho báu trên đảo hoang, những cuộc phiêu lưu thật thú vị và hấp dẫn”
Bọ tiên nói: “Con thật sự không muốn bọ ngủ sao?”
Cô bé nói: “Ngủ hay thức không quan trọng. Nó chỉ là cánh cửa thôi.”
Bọ tiên cười và nói: “Có ý nghĩa, được. Nãy giờ mới nghe một câu ta hiểu được”.
Bọ tiên lại nói, “Con hãy đi ngủ đi, trời sắp sáng, ta cần phải chuẩn bị vài thứ cho con. Ngày mai, giờ Sửu ta sẽ đến gặp con và đưa con đi du ngoạn”
Cô bé chợt nghĩ ra một chuyện quan trọng, cô hỏi: “Nhưng buổi sáng con phải đi học nữa…”
Bọ tiên trả lời: “Yên tâm, mỗi đêm chúng ta đi, gần sáng sẽ về! Vì ta không thể đưa con đi đến nơi đó vào ban ngày được. Tới lúc đó con sẽ biết”
Ánh mắt cô bé long lanh nhìn Bọ tiên, cô lại mỉm cười nhẹ nhàng làm Bọ tiên thấy cô bé như một đóa hoa cúc dại nở ra buổi sớm mai, thật đáng yêu.
Bọ tiên nói: “Ngày mai ta sẽ quay lại. Con muốn đổi ý cũng được, ta vẫn sẽ cho con một con bọ ngủ! Nhưng nếu con muốn đi, thì phải đi cho trọn hành trình mới được chấm dứt, biết chưa?"
Cô bé nghiêm nghị gật đầu vẻ hiểu biết.
Bọ tiên hóa thành làn sương mờ biến mất.

Trên trời chợt có một vì sao sáng rực lên rồi lấp lánh như cười với cô bé. Trời sáng, sương đọng lên từng phiến lá, tiếng gà gáy vang lên… Một ngày mới bắt đầu.

No comments:

Post a Comment