Tự-Nhiên

Có một dạo thích sưu tầm đá... chẳng biết từ cái truyện hay nhân vật tiểu thuyết nào! Nhưng mà mỗi khi đi tới một nơi mới đều sưu tập một thứ đẹp đẹp đem về.

Lớp 6, đi Nha Trang, thấy nhà người bà con làm cái mành che giữa phòng khách và nhà trong bằng vỏ ốc, mấy con ốc bé tí xâu lại thành chuỗi, chủ yếu chỉ có màu trắng và đỏ đó, đi ngang va vào nhau nghe lách cách, cũng là lạ với dân miền núi! Ở núi chỉ thấy ốc bưu thôi, cho nên vỏ sò nhiều màu sắc có lẽ cũng có thể tính là đẹp! Cho nên nhủ thầm ta sẽ đi nhặt vỏ sò và có thể hên hên tìm được một vỏ sò tuyệt sắc cả thế giới đều thích! (Tư tưởng này sao giống trong Doraemon, chuyện con chichi). Cho nên sáng sáng ra bãi biển, nhân lúc mặt trời mọc đi mò vỏ ốc trên bãi biển!

Nào là ốc hoàn hồn, ốc len, con còng, con nghêu, mấy đoạn san hô chết thế mà cũng thu gom! Chỉ có điều thu gom xong không thấy nó đẹp! Đẹp là một cảm giác mình cảm thấy nó đẹp thì nó đẹp thôi, lúc nhặt thì thấy muốn nhặt, lúc nhìn không thấy nó đẹp nên bỏ. Cuối cùng cũng tuyển được một cái vỏ ốc tù và, một đống ốc xà cừ, một vài con sò điệp (Vì nghe nói có ông tỷ phú nào đó nhờ con sò này trở nên giàu có), và đặc biệt có một cái vỏ ốc nhỏ như đồng xu, mặt dưới bằng phẳng ở trên ánh bảy sắc cầu vồng rất đẹp, con bé đã rất cẩn thận đem cất giữ! Và vì sợ cái con ốc bảy sắc cầu vồng quý nên không hỏi người lớn xem nó là ốc gì!

Lớn lên mới thấy, sò điệp hay ốc tù và chắc là người ta ăn ốc nướng rồi quăng trên bãi biển. Cái mảnh vỡ ốc đó chắc là bà bán đồ lưu niệm nào đó làm rớt, vì rõ ràng đã được cắt bằng, đánh bóng để nổi màu vỏ ốc cho đẹp...

Nhưng mà còn nhớ là lúc nhỏ, nghe mọi người nói là đứng ở chỗ có nước, áp tai vào ốc tù và sẽ nghe được nàng tiên cá hát... Báo hại cứ len lén đứng trong nhà tắm áp tai xem có nghe gì không! Và cũng nghĩ chắc là phải các anh hùng, mỹ nhân đặc biệt như trong truyện mới nghe được tiếng của tiên cá, mình bình thường quá nên không nghe được! Buồn!

Không nghĩ ra có thời tìm kiếm tiếng của nàng tiên cá để được đi thủy cung, tìm kiếm người ngoài hành tinh trong rừng sâu, tìm kiếm siêu nhân biết bay, tìm kiếm những vì sao lạc, tìm kiếm những câu chuyện được viết trong sách ở ngoài đời! Lúc đó trải qua nhân sinh bi ai, trần gian trắc trở, tình duyên ngàn dặm xa cách, cảm được, hiểu được và cũng nhìn cuộc đời qua lăng kính người quan sát, kể chuyện. Không nghĩ ra, giờ đây nhìn lại, thấy thời thơ ngây cũng thật hồn nhiên và thơ ngây! Tư tưởng khi mình còn thơ ngây ít ra có thể bay trên trời xanh, tìm nghe tiếng gió, đùa vui cùng vạt nắng trên sân...

Thời của lang thang, cũng đi tìm những loại cát lớn nhỏ đủ màu! Lúc đó mới thấy cát cùng là cát nhưng không phải cát nơi nào cũng giống nơi nào! Mỗi nơi có một vẻ riêng...

Bờ biển không nhất thiết có cát, ai đi miền Tây, đi vùng biển từ Tiền Giang tới Cà Mau sẽ thấy bãi cát đen đen đầy phù sa. Bùn sình lầy đó là môi trường tốt để nuôi trồng thủy hải sản, tôm cua ốc.

Đi về Phan Thiết thấy cát màu, đến nỗi gọi là Đồi Hồng.
Càng đi về miền Trung cát càng cháy, đến nỗi trắng xóa...

Bất quá, đi ngắm cát không thú vị bằng đi nghịch đất! Vết chân lún trên nền đất bồi phù sa, một lần đặt chân nó lún tới ống chân, nhất là vùng rừng đước, rễ non và mùn cưa xôm xốp. Đi về Tây Nguyên đất đỏ mù mịt, đất thịt đỏ sẫm tha hồ trồng cây. Đi về Miền Trung cát cháy, đến cả đất cũng cháy nắng, gần như thành cát trơ trọi.

Mỗi nơi mỗi cảnh, mỗi đời người mỗi vẻ! Ở miệt vườn Cà Mau, nhà nào cũng có một chiếc vỏ lãi! Nếu hỏi có xe máy không thì người người sẽ hỏi: Có xe làm gì?

Ở Sài Gòn kiếm nhà mặt tiền đường phố.
Về miền Tây, nhà mặt sông!
Đi đâu thì cũng là đi cả thôi, mỗi nơi tìm thấy một thứ không thể tìm thấy ở nơi khác, chỉ để thấy tục ngữ đúng: "Đi một ngày đàng học một sàng khôn". Bất quá không phải khôn lanh tranh đua, mà là hiểu được cuộc đời muôn sắc muôn màu!

Để sống cho có màu có vị thế thôi...

Tặng mọi người tấm ảnh chụp thời xưa: Mưa xa xa tới... Mưa ngang ngang đi... Đời người mấy ai thấy được Mưa biết đi?






Đôi lúc chữ Tự Nhiên không phải tự nhiên hiểu được, thế thôi!

No comments:

Post a Comment