Hình: Trẻ chăn bò trong rừng cao su BMT.
(Sự thật là: Có bò để chăn cũng có thể tính là giàu rồi! Mà đi chăn bò thuê cũng coi như là không bị đói)
Hồi nhỏ nhớ mỗi lần vô buôn (bản/làng người ê đê) ở với Bác mấy tháng hè rất là thích thú. Hồi nhỏ thích đi lên nương, gieo ngô, gặt lúa nương, đi ra suối lấy nước, đi lang thang trong rừng quanh làng.
Cái dốc ngày nhỏ thích chạy lên chạy xuống chục lần mỗi ngày, khi lớn quay lại đi thận trọng vì sợ té! Mà lúc lớn quay lại, rừng cũng mất, mấy nhà sàn thay bằng nhà cấp 4 của người Kinh. Ti vi, truyền hình cáp thay thế tất cả.
Nhớ hồi nhỏ, đi lên rẫy hái bắp, bỏ vô luộc, nước luộc bắp vừa hái rất ngọt, sau này chẳng còn vị ngọt nào vừa thanh vừa mát như vậy nữa.
Nhớ hồi nhỏ, đi lên nương, lúc đó còn nhỏ lắm, mới lớp 2 lớp 3, vậy mà khi nhìn thấy vầng mặt trời đỏ ối hiện dần, đi lên khỏi triền đồi rồi thành "mặt trời 3 cây sào" đã nghĩ rằng: Suốt đời sẽ không quên được cảnh này. Lúc đó tim cũng rộn ràng, người run rẩy vì cảnh tượng đẹp đẽ đó.
Hồi đó, xách ná đi bắn chim sẻ về nướng, lấy rau trong vườn vào luộc, đi ăn trái lê ki ma dại trong rừng, ăn cơm lúa nương, vỏ gạo chà sơ còn nguyên màu đỏ. Hồi đó, tẻ hạt bắp ra quăng vô tro tàn rồi nhặt bắp nổ ăn. Hồi đó, lấy bắp độn gạo ăn với muối ớt, nấu bếp củi trong nhà sàn. Chỉ là hồi đó không đi chăn bò, vì nhỏ quá, sợ không biết chăn, bò lạc vào rừng là mất.
Đó là sự bình yên, là vui.
Năm nào cũng vào buôn vài tháng hè. Đến ngày khai giảng đi học, trên người vẫn còn vết bọ chét cắn. Còn tự hào nói với bạn bè là tao bị bọ chét cắn! Chắc chẳng ai để ý, chẳng ai nhớ điều đó! Nhưng trí nhớ tôi nhớ! Tôi thấy mình thật là hâm nhỉ? Nó như một chuyến phiêu lưu, một niềm tự hào thời nhỏ, vì tôi biết hông ai hiểu được cảmk giác lúc nhìn vâng mặt trời chạy lên trên triền đồi đẹp như thế nào!
Và bây giờ tôi vẫn tự hào như thế!
Thiên nhiên luôn đem lại bình yên thời nhỏ. Nhưng sau này càng lúc càng khó, thậm chí là không còn tìm lại được sự bình yên đó nữa. Khi lớn rồi, nhìn thiên nhiên chỉ thấy lòng dịu lại, nhưng lại ngập tràn suy tư và nghĩ ngợi, không còn sự hồn nhiên, tận hưởng vẻ đẹp thiên nhiên như khi nhỏ.
Tức cảnh sinh tình...
Cảnh là:
Hai năm trước lang thang trên internet, tình cờ biết một chương trình, tên rất là bình thường: "Cơm có thịt". Con số lúc đó là 80 đứa cấp 1 và 45 đứa cấp 2, tiền cơm mỗi tháng là 9 triệu đồng.
Mà vào ngày 26/10/2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký Quyết định 60/2011/QĐ-TT với 2 nội dung quan trọng. Thứ nhất là hỗ trợ mỗi cháu học sinh đang học tại các trường miền núi 120 ngàn đồng/tháng ăn trưa và thứ hai, giáo viên Mầm non ngoài biên chế (hợp đồng lao động) được hưởng chế độ trả lương và bảo hiểm cùng các chính sách khác giống như giáo viên Mầm non có cùng trình độ đào tạo trong biên chế. Chỉ có điều, thông tư này được gác bếp lại có hơn... 1 năm thôi! Link đây: Tắc trách, thư ngỏ
Chương trình CCT này đã được nhân ra thực hiện, đã gián đoạn và rồi lại được thực hiện. 21-5 vừa rồi, đội ngũ đó lại đi, đi Dền Thàng.
Lại giá rét, đói và những cảnh đời côi cút. Đơn giản thế thôi!
Anh em Tráng A Chao và Tráng A Lan là những đứa trẻ không tồn tại trên giấy tờ. Và đơn giản 2 đứa đầu trần, chân đất, dắt díu tập tễnh dắt nhau đi. (Link: đây, đây, và đây).
Chỉ là tức cảnh sinh tình thế thôi... Chẳng bình luận gì, chẳng nói gì được cả!
Vì cũng đã thấy những cảnh này nhiều rồi... Cũng thấy những người đi giúp nhiều rồi!
Chỉ là, tự hỏi, rồi cuộc đời những đứa trẻ như Tráng A Chao, Tráng A Lan sẽ đi về đâu? Cái thế giới ý thức và nhận thức mà mình tôn sùng sẽ đi về đâu nếu như bản thân rơi vào hoàn cảnh hạn hẹp bó buộc trong sinh tồn ở điều kiện cơ bản? Chỉ là câu hỏi để tự hỏi, thế thôi!
...
...
Mà đúng là trẻ con không biết nghèo! Cái nó biết, cái nó học, bình dị và chân thực hơn nhiều...
Suy tư và dung dị...
Chẳng phải mình cũng đã đi từ trẻ con thành người suy tư đó sao?
...
Có những thứ nên dùng mắt để nhìn, có những thứ nên dùng tâm để cảm... Để tìm được sự thật!

No comments:
Post a Comment