Tôi vẫn thường thấy cô đơn, lạc lõng, không hòa nhập được với con người và cuộc sống xung quanh! Tôi thấy mình lơ lửng ở đâu đó, cách mặt đất vài cm, cách họ một bức tường kiếng, cùng thời gian, nhưng hình như không cùng không gian! Đôi lúc là tôi không bước ra được, đôi lúc là tôi không muốn họ xâm phạm không gian của tôi! Cảm giác sống cách biệt xung quanh đeo đẳng kéo dài, dù có người yêu, có bạn bè thân, bạn bè hợp ý cũng khó lòng xóa nhòa cảm giác đó trong tôi. Trên căn bản, những tình cảm đó chỉ đem tới khoảnh khắc dung hợp với cuộc sống, những khoảnh khắc thoáng tới rồi qua nhanh.
Cho tới một ngày, tôi ngắm bầu trời xanh thăm thẳm. Chợt ngâm nga câu quen thuộc: Thường độc hành thường độc bộ... Tôi lại nhớ chuyện Mây, Trăng, Trời, Nước... Thiên giang hữu thủy thiên giang nguyệt.
Vì có nước nên mới có trăng hiện! Trong nỗi lòng xa cách cuộc đời và cô đơn đó là một cái gì đó, một nước khiến trăng hiện... Tôi chợt ngộ!
Cô đơn và đơn độc, không hiểu sao, sự khác biệt của hai trạng thái này lại chưa từng được tôi nghĩ
đến và lưu tâm đến. Tất cả những gì tôi tập trung vào đó chính là sự khó chịu
của nỗi cô đơn. Tôi lờ mờ nhận biết về trạng thái thinh lặng một mình cùng sự
thoải mái sau đó nó mang lại, nhưng tôi lại khổ sở vì cảm giác cô đơn. Bây giờ
tôi chợt nhiên không hiểu tại sao tôi lại để bản thân cảm thấy khổ sở vì cô
đơn.
Bởi vì nếu định nghĩa sự cô đơn là nhớ nhung một ai đó, cần một ai đó để
cho bản thân thấy rằng Tôi tồn tại. Thì điều đó nghe sao sao...
Bởi vì nếu định nghĩa sự đơn độc là sự nhận biết chính mình, là sống
trọn vẹn với chính mình, không bị bóp méo bởi cuộc đời thì đơn độc là một niềm vui. Khoảnh khắc đơn độc là
khoảnh khắc của niềm vui.
Bởi vì nếu tôi cần một người khác khẳng định sự tồn
tại của Tôi thì điều đó thật phi lý. Tôi tồn tại vì Tôi tồn tại, không phải nhờ
sự khẳng định của người khác mà Tôi tồn tại. Tôi không cần sự công nhận của cuộc đời để thấy mình có giá trị. Trời không cần mây...
Tôi có thể dùng những từ hoa mỹ
để nói về nỗi nhớ nhung người khác. Nhưng tôi lại quên mất bản thân mình, người
quan trọng nhất trên thế giới này đối với tôi.
Thật là bất công đối với
tôi.
Tôi là người đối đãi bất công nhất với chính tôi.
Hóa ra người làm
tôi khổ sở bấy lâu nay đó chính là tôi.
Tôi không cần người khác để khẳng
định sự tồn tại của chính tôi.
Tôi đi tìm tôi, tìm lại bản thân đánh mất giữa
cuộc đời, giữa đám đông. Tôi nhìn trời.
Tôi đi tìm tình yêu của chính tôi, ở giữa những câu
nói rằng Tôi yêu em, Tôi yêu anh, Tôi yêu bạn.
Đơn giản rằng, khi tôi nói yêu
một người nào đó, có nghĩa rằng tôi đang yêu một người làm thỏa mãn bản ngã, nhu cầu nào đó trong tâm hồn của
tôi. Vào giây phút họ không thỏa mãn cho bản ngã, tâm hồn của tôi, tôi không yêu họ nữa,
không còn tồn tại tình yêu với họ vào khoảnh khắc đó.
Như vậy, tôi vẫn yêu
tôi nhất.
Vậy mà tôi lại lãng quên bản thân tôi... Thật phi lý!
Hành trình
tìm kiếm người yêu lý tưởng của mình hóa ra lại là hành trình tìm kiếm bản
thân.
Hóa ra, tất cả các cuộc tìm kiếm đều hướng đến một phương trời vô định
mà không hướng vào đích đến ngay ở đây, lúc này: Tôi.
Người tôi yêu, hay người tôi yêu, đều là hướng về tôi! Vạn nẻo quy về một nơi! Từ một nơi có thể đi tới vạn nẻo! Mọi con đường đều về tới La Mã. Tôi không cần tìm kiếm sự giải thoát khỏi cô đơn ở đâu cả! Có người khác hợp ý, yêu thương thì tôi vui cùng họ! Nếu chỉ có một mình, tôi vui với tôi. Sự khó chịu do cuộc đời, con người đem lại, tôi quẳng ra sau lưng, tôi vui vì chính mình! Hạnh phúc và yêu thương do cuộc đời, con người đem lại, tôi ôm vào lòng, tôi vui chung mọi người, tôi cũng vui vì mình!
Hạnh phúc, vui vẻ trong tầm tay! Tự mình tạo ra cho mình.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment