Ruồi trâu

Ai từng đọc qua Ruồi trâu đều sẽ thổn thức... Vì đâu mà một thanh niên nhiều mộng tưởng, niềm tin vào Chúa, vào người cha tinh thần, vào lý tưởng cách mạng lại chọn ra đi, để rồi rơi xuống địa ngục trần gian, thân xác và tinh thần bị đọa đày. Tình yêu, tình bạn, tình thân, tình đồng chí, lý tưởng, tôn giáo, tất cả nền móng của một con người, một tâm hồn sụp đổ trong một ngày!

Ai đọc cũng sẽ cảm thấy được sự đau khổ trong nội tâm giằng xé của Ruồi Trâu qua những lời lẽ chua cay bén nhọn và sự chân thành tha thiết khi Ruồi Trâu biểu hiện ra ở cuộc bút chiến vì Đức Cha Montaleni. Một người, tự đóng hai vai, hai chiến tuyến đối đầu nhau chan chát.

Ai đọc cũng sẽ hỏi là lỗi từ ai, của ai, vì sao kết cục lại là một cái chết bi tráng? Cái chết đó về mặt tuyên truyền tinh thần tranh đấu thì rất đáng. Cái chết đó cũng đưa Montaleni tới cảnh phải trả giá cho sai lầm ngày xưa, máu đổ ra vì lựa chọn cuộc sống dâng hiến cuộc đời vì Chúa mà lại sa ngã, dù chỉ một lần.

Nhưng cái chết đó với Giemme thì như thế nào? Chỉ biết sự thật khi người đã chết! Nuối tiếc hay ray rứt vì cái tát ngày xưa? Hay chết như thế là tốt nhất vì nếu biết sự thật khi Arthur còn sống thì không biết làm sao để đối diện?

Lúc còn nhỏ, đọc truyện chỉ cảm thấy cái chết đó thật anh hùng, thật bi tráng. Tiếc nuối vì sự tiếc thương sẽ đeo đuổi Giemme cho đến khi chết. Cái chết của Montaneli chỉ đi thoáng qua trong đầu. Một nhân vật phụ, sự lựa chọn của ông ta ở mỗi thời điểm quan trọng của câu chuyện là nhân tố thúc đẩy câu chuyện, tạo ra những biến cố thay đổi mọi thứ. Montaneli cũng chết, chết vì vỡ tim, chết khi lại phỉ báng cái niềm tin mà vì nó từ bỏ đứa con, đứa đã đổ máu đến chết để dành lại tình thương đáng lý phải của nó. Sự lựa chọn theo chân Chúa, rồi lại phản bội tín điều mà bản thân vô cùng tin tưởng, rồi lại phản bội tình yêu người khác dâng tặng, rồi lại đi theo Chúa, nhưng khi máu của đứa con đổ ra thì lại đập vỡ tất cả. Cho tới khi lớn mới ngẫm lại cả câu chuyện đó, và thấy rằng sự cay nghiệt mà tác giả muốn nói tới là sự cay nghiệt của sự sụp đổ niềm tin, xuất phát từ những kẻ đạo đức giả.

Khi Montaleni lựa chọn Chúa, hãy đi đến cùng. Đã chọn Chúa thì đừng gây tình nghiệt.

Khi Montaleni phản bội tín điều, gây nghiệt tình, có con với người phụ nữ yêu thương mình thì phải gánh trách nhiệm, đã là người thì phải sống như người, sống phải chọn một con đường mà đi chứ không phải sáng Tần chiều Sở.

Khi Giemme yêu, yêu lý tưởng và yêu một con người, sai hay đúng khi kết án người mình yêu vì lý tưởng? Sai hay đúng khi không cho người mình yêu sự cống hiến như lý tưởng? Sai hay đúng khi tát Arthur mà không cần hỏi hay giải thích? Niềm tin vào lý tưởng có trải qua quá trình tìm hiểu, xác định? Tại sao lòng tin vào lý tưởng lớn hơn lòng tin vào người yêu? Có phải vì lý tưởng quan trọng hơn tình yêu? Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Từ Tây sang Đông đều đi từ bản thân đến gia đình rồi mới tới những thứ khác! Vậy vì cái gì mà tình yêu xếp sau những thứ khác? Chỉ có thể là bản thân con người là ích kỷ, chỉ khi ích kỷ người ta mới muốn đem tình yêu hi sinh để thỏa mãn cái tôi của chính mình. Nếu không như vậy thì con người càng phát triển, tình yêu cũng càng phát triển theo mới đúng.

Khi Arthur lựa chọn từ bỏ danh phận của con người cũ thì làm đến cùng, đừng làm con ma sống dậy rồi lại đi chết một lần nữa như việc viết thư sau khi đã chết thực sự. Nhưng thiên vị một chút, cái này cũng là sự yếu lòng, khao khát yêu thương đây...

Yêu và hận đan xen con người Arthur. Nhân vật này sống như một con người để rồi chết đi và trở thành anh hùng. Không nhân danh lý tưởng, không nhân danh Chúa, không nhân danh cái gì cả. Arthur sống vì sự đau đớn, vì nỗi hận, vì cái thù, vì khao khát được yêu. Có sai thì chỉ sai ở chỗ, tự bản thân Arthur không cho mình cơ hội được hạnh phúc, không cho Giemme cơ hội được sửa chữa sai lầm. Có phải sau khi đau khổ cùng cực, người ta lựa chọn nghiện đau khổ còn hơn hạnh phúc? Nỗi sẽ đau khổ sau khi có hạnh phúc lần nữa có phải quá lớn trong Arthur?

Tôi thấy nghịch lý ở cuộc đời, sự cay nghiệt của cuộc đời là cuộc đời tôn vinh những lý tưởng lớn lao, những danh vọng chói sáng, những tín niệm vĩ đại, những tình yêu bất diệt nhưng con người khi vào đời thì phải sống theo trào lưu xã hội, chỉ mong sống thoải mái cuộc đời mình, yêu đương và được yêu thương. Tôi đã từng tôn sùng, thần tượng sự anh hùng của Ruồi Trâu. Tôi đã từng vì những điều lớn lao mà mơ tưởng. Nhưng bây giờ tôi nghĩ khác.

Dân du mục, sống không nhà, màn trời chiếu đất, lang thang khắp thảo nguyên. Dân du mục cất tiếng ca cạnh tranh cùng gió, đấu tranh cùng thiên nhiên khắc nghiệt. Dân du mục sống vì sự mạnh mẽ của bản thân, kính phục kẻ mạnh hơn. Những gì họ tôn vinh, cộng đồng du mục tôn vinh gắn liền với cuộc sống, với những gì họ có thể làm được. Họ tôn vinh một con đường mà tại đó họ đi, họ có thể xa điểm họ tôn vinh nhưng chắc chắn họ đi con đường đó.

Còn xã hội tự xưng văn minh tiến bộ thì sao? Những con đường đó có thực hay không? Cái mà người ta tôn vinh có là con đường để đi hay không? Có một cảm giác rằng, tôi càng đi theo xã hội, mọi thứ càng mờ ảo. Và bất cứ lúc nào bi kịch cũng có thể xảy ra, sai lầm có thể được tạo ra, để rồi tôi cũng đi lạc trong một mê cung khổng lồ...

Tôi muốn sống tự do, không trói buộc. Tôi muốn sống vì điều mà tôi tôn vinh chứ không phải kẻ khác. Tôi chỉ muốn đi con đường của mình, của riêng tôi, tại đó tôi biết mình tôn vinh điều gì. Có trả giá gì thì tôi cũng trả giá cho sự lựa chọn của mình, không hối hận, không hối tiếc. Một lần đi là đi, không quay đầu, không nhìn trái ngó phải, đây là cuộc đời của tôi, chỉ vậy thôi. Tôi muốn sống vì yêu thương, tôi muốn yêu và được yêu bởi người tôi chọn. Đơn giản thế thôi! Những thứ lớn lao khác, tôi không để tâm và cũng cảm thấy không cần để tâm làm gì!

No comments:

Post a Comment