Vứt rác



Nhớ có một lần khi còn nhỏ, trong khái niệm của tôi, nhỏ tức là dưới 9 tuổi, tôi đã rất thỏa mãn khi ăn hết bịch chè. Cái thú ăn chè hồi còn nhỏ đó là mua bịch chè về, không cần đổ ra chén mà cắn một góc bịch rồi cầm ăn, vừa thú vị vừa đỡ tốn công đi rửa chén! :)) Ngoan ngoãn dù không có người lớn nhắc nhở, tôi vứt bịch chè đã hết vào thùng rác. Vứt chứ không phải đem bỏ! Cho nên bịch chè rớt ra bên ngoài thùng rác. Nói cũng thiệt ngại là tôi đã có ý tưởng thôi kệ, chả sao cả!

Đó không phải là chuyện gì lớn cho lắm, trước sau gì tôi cũng là người đi quét nhà và dọn rác, cho nên nếu tôi có để bịch chè đó, tới lúc dọn rác tôi cũng dọn, không phiền đến ai, và thật sự không phải chuyện gì lớn lao cho lắm.

Vậy mà, đột nhiên tôi có một suy nghĩ là: Tôi đã vứt rác vào thùng rác, nhưng rác không vào thùng tức là tôi không làm được điều tôi muốn làm lúc đầu. Vậy nếu tôi không lại nhặt nó bỏ vào thùng, có nghĩa là một việc làm của tôi trở nên thất bại, không đạt được mục đích, hoặc nhẹ nhất là không hoàn tất. Nếu một lần như vậy, 10 lần như vậy, vậy thì tôi sẽ có rất nhiều việc thất bại, không đạt được mục đích, không hoàn tất! Thế thì hỏng đời mình mất!

Nhìn lên trời, nếu nhiều người cùng có cách làm như vậy thì sẽ nhiều thứ hỏng, nhiều thứ không hoàn tất, nhiều thứ không đạt được mục đích.

Có phải bản chất của sự thất bại, sự không hoàn tất, những cuộc đời hỏng là bởi vì người ta không tiếp tục làm cho tới khi đạt được?

Cho nên tôi đi nhặt bịch chè đem bỏ vào thùng rác. Cho xong, cho hoàn thành.

Ừ, lúc đó tôi nghĩ như thế! Tính suy diễn của tôi là từ lúc nhỏ (Do quá trình đọc truyện tác động là chính!).

Sau này đọc trong mấy câu cách ngôn hay truyện gì đó, tôi rất thích một câu rất ư quanh co như thế này, nguyên văn là: Sự cố gắng không còn là sự cố gắng khi không còn cố gắng nữa.

Hồi lớp 6, lần đầu tiên học tiếng Anh, học cách phân chia động từ quá khứ - hiện tại, giáo viên đã dạy là: Động từ chia ở thì quá khứ là hành động đã thực hiện trong quá khứ, đã hoàn thành, không còn làm trong hiện tại nữa. Cho nên ý của câu cách ngôn đó là: Khi ngừng sự cố gắng thì bản thân không còn cố gắng việc đó nữa. Cho nên nếu sự cố gắng đó không được hoàn thành, tức là bản thân đã lãng phí thời gian và công sức cho một thất bại. Cho nên nếu muốn vỗ ngực nói tôi đã cố gắng làm điều gì đó thì phải thực hiện thành công nó! Chỉ khi thành công, sự cố gắng, công sức đó mới được hoàn tất, mới có kết quả! Hoàn tất mới đánh giá được!

Tôi không nghĩ danh hiệu "Thành Công" là thước đo đánh giá công sức và sự cố gắng mà chính sự hoàn thành mới là thước đo. Khi một người nghĩ họ đã hoàn thành thì việc xong, và đó cũng là sự thành công! Chứ không phải mác thành công được dán lên người nhờ quan niệm của kẻ khác! Chữ Thành-Công, là Thành một Công.

Với một đứa trẻ, tôi đã nghĩ, nếu có ý muốn làm gì, thì hoàn thành nó, nếu không thì làm làm gì cho phí công. Điều đó tôi vẫn tiếp tục giữ trong quan niệm của mình. Với tôi, cho dù khó khăn, cho dù người khác nói không cần nữa, không đáng, không gì đó... Nhưng nếu tôi đã làm, tôi đã bỏ công thì tôi sẽ phải hoàn thành, nếu không, tôi sẽ có lỗi với chính mình!

À, nhưng khi lớn, tôi bổ sung một thứ, trong quá trình làm có thể sửa chữa bổ sung mọi thứ cho phù hợp, miễn giá trị cốt lõi của việc làm đó vẫn được đảm bảo.

P/s: Tôi thấy những tư tưởng đó trong đầu một đứa bé là một thứ gì đó rất quái gở! Chắc chắn khi lớn nó cũng sẽ hơi quái gở -.-

No comments:

Post a Comment