Viết
Khác với những người du mục năm xưa rong ruổi trên thảo nguyên, dùng tiếng ca tiếng hát để bộc lộ tâm tình, khí thế, tôi lựa chọn viết. Với tôi, viết là một sự giải tỏa, trò chuyện, tâm sự, tìm kiếm bạn tâm giao và là niềm vui. Nhưng lâu rồi không viết, vì tôi sợ. Sợ sự phán xét, sợ sự riêng tư bị dòm ngó, e sợ những ý nghĩ quái dị của bản thân sẽ không tìm được người hiểu. Không gì buồn hơn việc không có người hiểu mình.
Nhưng mà người yêu tôi bảo em phải viết đi. Vì tôi là người thu nhận tất cả từ cuộc đời, đem vào cất giấu trong lòng, rồi nhìn cuộc đời qua cửa sổ của mình, so sánh với thế giới của tôi. Hiện thực hóa thế giới tưởng tượng. Tôi có thể không nói chuyện với ai nhiều ngày liền, cũng không cần hỏi han gì ai nhiều ngày liền. Với tôi, thế giới tôi có tôi, bên cạnh tôi có người yêu tôi, đi làm tàng tàng kiếm tiền đủ sống, đời thế là đủ.
Nhưng mà vì phải viết nên tôi ngồi suy nghĩ, viết gì? Viết vì cái gì?
Tôi thích viết, vậy thì nên viết.
Ngày còn nhỏ, tôi thích đọc truyện, đọc sách, tất cả mọi sách báo, truyện tranh, truyện chữ, truyện ngắn, dài, thơ ca, kể cả sách giáo khoa môn văn, tôi đọc tất. Và ngày còn nhỏ, tôi hay chép những câu mà tôi thích vào một cuốn sổ nhỏ. Trong đó có một câu, nếu học mà không phải trả học phí bằng máu của mình thì học càng nhiều càng tốt. Tri thức qua sách vở, kinh nghiệm qua bài viết, đọc là hình thức nhanh nhất để con người ta có thể học mà không phải đem đời mình ra trả học phí. Vậy cho nên tôi thích tìm những bài học trong sách báo, truyện, tài liệu,... để tôi học. Nói đi phải nói lại một chuyện là bởi vì lúc nhỏ tôi không có cha mẹ kề cận ở bên, thế giới trẻ nhỏ mà không có người dẫn dắt cho nên tự kỷ ôm cuốn sách thôi.
Ừ, vậy từ nay mỗi ngày viết một chuyện nhé, hi vọng sẽ tìm lại những suy tư trong sáng thời còn thơ ấu. Tôi nhớ là lúc bé tôi có nhiều ý nghĩ rất hay! (À, rất hay tức là rất hay trong ngoặc kép ấy!)
Rồi, kết thúc cho phần mở màn chào hỏi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment