Nếu và chỉ nếu

Nếu một ngày, thấy mù mờ, con đường đi gian khó thì làm sao để mỉm cười nói có gì đâu?
Nếu, chỉ nếu, ai cũng mỉm cười nhưng trong lòng tự hỏi, có thực không, có phải không có gì?

Nếu cuộc đời đơn giản khi có cái người khác muốn thì có phải đời chẳng hề tồn tại vấn đề gì phức tạp?
Nếu, mà chỉ nếu thôi, thấy mình không có cái người ta có thì cuộc đời phức tạp có phải vì ta?

À, nếu bây giờ tôi là triệu phú đô la, có phải tôi sẽ thấy vui vẻ, mạnh mẽ hay tự tin?
Mà chỉ nếu thế thôi, chứ mọi thứ vẫn chây ì như thế, sáng thức giấc vẫn thấy vấn đề tồn tại!

Hồi đấy tôi viết bài Tất cả oan khiên rồi sẽ khép lại! Nhưng bây giờ tôi lại tự hỏi, có khép lại thật không? Mỗi khi nản lòng lại tìm đến những câu chuyện người khác vượt nghịch cảnh như thế nào. Nếu tất cả oan khiên rồi sẽ khép lại, sao mãi mà cảm giác của tôi cứ quay tròn trong những thứ mình muốn mà chưa có, những thứ sẽ không bao giờ có được! Cái ngày 15-03-2012 mà tôi có điều tôi nghĩ cả đời sẽ không có, như sao Mai và sao Hôm cứ cách nhau một mặt trời... Mà có rồi tôi lại tiếp tục, tìm những thứ chưa có hoặc sẽ không có! Lúc nào cũng tìm thêm và lúc nào cũng nghĩ về những gì chưa có, đời sao cứ quay cuồng trong bánh xe tham lam?

Cứ đi tìm mãi cuộc đời qua những câu chuyện kể, đến lúc nào tôi sẽ viết lại câu chuyện cuộc đời mình?

Khúc bắt đầu lại cứ dang dở về sau... Tôi thiếu gì cho đoạn kết mỗi câu chuyện nhỉ?

No comments:

Post a Comment