Vu vơ

12 năm trước ta đi
Từ nông thôn ra thành thị
Đời thành thị bấp bênh
Cả thành phố đông đúc nhưng ta chỉ một mình

12 năm sau ta lại đi
Vượt đại dương hai bờ bến
Đời bình an hay bão táp?
Cả một phương trời mà ta thì có đôi

Ngày xưa xe đạp đi khắp nẻo
Nắng chói lẫn mưa rào gay gắt 
Vẫn nhìn phía trước với bao niềm khát vọng
Đấu tranh vùng vẫy thỏa chí anh tài
Vì sau lưng là khoảng không vô tận
Chẳng thể lùi về sau

Ngày nay tập ôm vô lăng quay tròn
Tuyết trắng hay nắng nhẹ sát làn da
Mắt ngó mông lung nhiều nỗi niềm lo lắng
Tranh thủ chớp từng chút một chỗ đặt chân
Tương lai thế mà bay vùn vụt
Hụt chân ngã bước, nhỡ là tiêu.

Trước không biết sợ, sau lại sợ
Dù trước sau cũng thế cả mà thôi
Cũng chẳng có gì để mất
Ngoài cuộc đời vốn đã bị xé nát tan

Cây không ngã về nơi có vết rìu
Nước không ngược từ đất thấp đến nơi cao
Mây không bay nếu trời kia thiếu gió
Đời là gì nếu thiếu một tình yêu...

Đời không tình yêu đời trống rỗng
Khó hay sợ lúc này có là chi...
Sống cứ đi để đời không nuối tiếc
Vì cái ngày vuột bỏ một bàn tay...




No comments:

Post a Comment