Đôi khi tôi đi tìm bình an giữa dòng đời xô bồ và ồn ả...
Đôi lúc tôi lại tìm sự sống giữa cuộc đời quá bình lặng như sự chết...
Vài lúc tôi đi tìm tiếng trống trầm thấp mà hào hùng...
Cũng đôi khi tôi tìm đến giữa đám đông gào thét náo nhiệt để thấy máu sôi lên.
Khuấy đảo bình lặng rồi ngồi chờ cho nước trong ly không còn sóng sánh...
Vài khoảnh khắc tôi thấy đời mình tệ hại không chịu nổi...
Nhưng khi trong vòng tay người yêu, tôi thấy mình vẫn may mắn, chẳng tệ ha!
Khi trời mưa, Saigon lầy lội và ẩm ướt, ai nấy ngán ngẩm trùm đầu dưới áo mưa...
Nhưng trời nắng, ai nấy nhễ nhại mồ hôi, dừng xe dưới bóng cây lầm bầm cầu trời mưa cho bớt nóng...
Có lúc tôi thấy đời mình bế tắc, chẳng biết phải làm gì...
Rồi thời gian trôi, tôi lại thấy cuộc sống nhìn vậy chứ có sao...
Khi cô đơn thì tìm đến người chia sẻ,
Những cuộc chuyện trò chẳng đầu chẳng đuôi, chẳng có ai bảo phải làm gì...
Bạn bè người yêu cứ như nước chảy qua cầu, gạn đục khơi trong
Có khi bến đó vài chục năm vẫn đấy, nhưng có khi gió thổi, bèo dạt mây trôi bến chẳng còn.
Nhưng tình thương làm người ta chợt nghĩ, cứ cố gắng rồi mọi thứ sẽ ổn thôi!
Đường dài thì xe đi hoài chẳng thấy cuối...
Còn ngả rẽ, vào một hồi cũng phải vòng ra...
Mà cuộc đời, mặt trời cứ mọc rồi lại lặn...
Những vì sao cứ ở đó chẳng ảnh hưởng tới ai!
Thời gian trôi, sức người như thủy triều khi ồn ã, lúc trầm ngâm...
Đầu hay cuối thì chỉ khi không còn sống nữa mới biết...
Bãi cát đó nhưng lúc nóng rồi chợt lạnh!
Giữa những cơn gió hoang đàng và mưa xuân nhè nhẹ...
Cho những bàn tay kết chặt vào nhau...
Qua giông gió, cát gắn liền thành một khối,
Nơi che chở gió không lùa vào nổi...
Nửa tim yêu cứ thế ấm lên
Còn một nửa ta cho đời cào xé,
rồi một lúc xoay người,
nhìn nửa yêu thương mà mỉm cười...
Đời cứ thế thôi...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment