Mây

Đôi lúc cô độc cũng không phải đức tính tốt! Vì nhiều khi nó thành cô đơn. Hôm nay có cảm giác cô đơn, biết thế nhưng chỉ thấy bứt rứt khó chịu, muốn kiếm người nói chuyện, không thích trạng thái này! Nhưng nhìn quanh cũng chẳng biết kiếm ai, cũng chẳng biết nói gì, mà thực tế cũng chẳng muốn nói gì! Khó khăn đời sống hay dự định tương lai hay hoài niệm quá khứ hay suy tư trời mây, thực ra cũng chẳng có gì để gọi là nói hay không nói... Vì cái gì đến sẽ đến, cái gì không đến sẽ không đến, có gì mà nói! Nói có ích gì? giải quyết được cái gì? Sau những cuộc nói chuyện cũng lại là những khoảng không của cô độc thôi!

Đôi lúc tự hỏi tại sao tính người với người khác nhau? Bà bò cạp nhà tôi thì muốn được biểu dương, khen ngợi, muốn tiếng nói trong cộng đồng. Ông bò cạp thì nói thích ai thì trò chuyện thì chơi, không thì cũng không cần, nhưng ông ấy bạn bè rất nhiều! Tôi hoàn toàn chẳng giống ai cả! Tôi không thích, cũng không cần nói gì với ai! Xung quanh tôi là khoảng không, trong lòng cũng là khoảng không. Đôi lúc tôi thấy mình như quả bong bóng lơ lửng giữa ánh nắng nhưng không chịu xẹp, cũng không hạ xuống mặt đất. Nếu mỗi con người đến với cuộc đời đều có một sứ mệnh của mình, nếu mỗi người đều có một dấu ấn trong cuộc đời, thì tôi nghi ngờ rằng mình có sứ mệnh của một bọt xà phòng, không hơn!

Cảm giác tiếng nhạc trầm trầm nhè nhẹ, sự im lặng trong tiếng nhạc làm tôi đồng cảm, dìu dịu... Tôi thích Audiophile, mà thích là thích thế thôi... Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu! Có lẽ sự trầm mặc của tôi tích lũy quá lâu và nó đã đem về những hiệu quả không tốt. Hồi nhỏ đọc truyện, thường thích những nhân vật cực đoan để rồi đi đến kết cục cực đoan, hoặc là những nhân vật trầm mặc, ngạo đời, đứng ngoài vòng đua tranh, cứ luôn tự hỏi mục đích đời người là gì? Một người tạo thế cục cực đoan cho mình, còn một dạng người chờ người khác bày ra thế cục để mình đứng vào một quân trong đó. Kết cục trong mọi câu chuyện đều là cảnh còn người mất, thời gian qua đi, mọi thứ đều trôi vào quên lãng! Đã từng lạc đường trong đó, đã từng đắm chìm trong đó, đã từng tạo thế cục cho mình, đã từng để người khác bày thế cục cho mình. Đã từng đứng nhìn bàn cờ, cũng đã từng đứng ngoài bàn cờ. Nước cứ tiếp tục chảy, cờ tàn rồi lại bày ra... Để làm gì nhỉ?

Ngày xưa thích câu: Sống để khi thức dậy vào buổi sáng 60 tuổi không tự hỏi tại sao mình làm hỏng đời mình như vậy. Lúc đó đơn giản nói, sống mà để hối hận là hỏng. Nhưng bây giờ, đôi lúc lại nghĩ sống mà không đạt được cái gì thì mới là hỏng. Chỉ khác là, sự không hối hận thường trả giá bằng vài thứ không dễ đạt được mà cũng không dễ có lại! Chỉ có điều, không hối hận thường chỉ liên quan đến mục tiêu nhất thời, còn không đạt được lại là một câu chuyện dài, một cuộc đời. Mà đời của bọt xà phòng thì muốn đạt được điều gì nhỉ?

Cổ nhân có người từ bỏ sự bình yên để đến giữa thị phi, sống vì trách nhiệm.
Có người chẳng từ bỏ điều gì cả, sống vì tiếp tục tiến lên phía trước, trên nền tảng danh vọng tiền tài.
Có người không bao giờ hài lòng, luôn muốn học, muốn đem trí tuệ mình để đốt sáng bản thân xem sáng đến đâu, sáng như thế nào.
Có người quay đi quay lại đã thấy hết đời mà mỗi lúc lại bắt một thứ, cuối cùng mới quý thứ mà từ rất lâu mình đã từ bỏ.
Cũng có người chỉ đơn giản muốn được một người yêu thương mình, để khẳng định giữa con người thật sự có tình.

Đời sống có lúc phức tạp, có lúc đơn giản! Đôi lúc cũng mơ hồ mà cũng có khi rõ ràng! Chỉ là, mỗi người có một cách để sống trong cuộc đời... Có đôi lúc, muốn thành hạt sương buổi sớm, tỏa sáng rồi bay đi. Có đôi khi, muốn thành hòn đá nhỏ, nằm ven đồi ngắm hoàng hôn rồi bình minh. Đời vô tình hữu tình trôi... Người có hữu tình đến rồi vô tình đi hay không? Tâm sự cần tri âm, đi chơi cần bạn... Chút tình đến rồi có đi không?

No comments:

Post a Comment