Đùa thôi, chứ mấy hôm nay, BMT âm u, mưa từ sớm tới chiều!
Nhưng mà là, đôi khi nhìn thấy thời gian trôi, cuộc đời trôi, đời mình trôi... như vạt nắng dần dần chuyển hướng trước hiên nhà. Ai mà nghĩ được cái thuở ăn ngủ nghĩ bằng tiền bố mẹ cho tới lúc tự đi làm, tự lo nó thay đổi như thế nào? Ai mà nghĩ được cái con đường từ nhà tới trường cho tới những nẻo đường mở rộng, thế giới bao la trước bàn tay nó thay đổi như thế nào nhỉ?
Sáng sáng ngày xưa mở một bài nhạc, nhâm nhi một tách trà nóng chát, một ngụm cafe đắng, ánh mắt ngày xưa nhìn ra trước cửa. Còn như bây giờ, đi khắp chốn, lang bạt với ba lô, về nhà nhâm nhi ly trà, ánh mắt chẳng nhìn gì nữa cả. Con người thay đổi, vạt nắng cũng từ từ chuyển đi...
Ngày đó, đi học, thầy Hùng dạy toán cứ bảo, một đám ăn học thế này mà không giải được bài toán này sao, bà bán rau muống còn tính được! Ứng dụng toán trong đời thường thế nào thì không biết, nhưng mà bà bán rau muống sao giải được mấy bài lý thuyết xác suất với đạo hàm nhỉ? Chỉ có điều, ngày đó chẳng băn khoăn chuyện bà bán rau muống có giải toán được không mà chỉ thấy mình mà giải không được mới là có chuyện! Ai cần quan tâm bà bán rau muống hay ông bán kẹo kéo có giải được hay không?
Hôm nay chợt thấy cái không khí thoang thoảng lành lạnh, người ngây ngấy sốt hầm hập cho nên tạo sự liên tưởng, nhớ lại thời nhỏ. Trí tưởng tượng thời đó viết những câu chuyện phiêu lưu rừng già hoang vu, rừng rậm Amazon, những câu chuyện người ngoài hành tinh, vượt thời gian nắm giữ những thứ mà người người quên lãng, những cuộc sống thật đặc sắc mà nhân vật chính là mình. Trong trí tưởng tượng đó, chẳng phải mưu cầu sự tôn vinh hay giàu có, chỉ đơn giản là một sự thỏa mãn, có cái gì đó đặc sắc để rồi từ bỏ nó, yên vui một mình giữa chốn rừng thẳm. Cái thời yêu rừng đó, đâu quan tâm ai giải toán, ai thi cái gì... Chỉ là người khách qua đường thế thôi!
Khách qua đường, ừ cũng từng làm khách qua đường rất nhiều nơi! Đến rồi đi, rồi bỏ quên trong ký ức, những trải nghiệm tích lũy được tỉ lệ nghịch với náo nức, lâu dần con người ta già đi! Lữ khách qua đường, cứ lần mò đi trên con đường bất tận, không có điểm đầu lẫn điểm cuối, tới mỗi nơi kể lại một câu chuyện ở vùng đất khác, rồi lại đi nữa! Không ràng buộc, không níu kéo, lang thang vô định là một sự náo nức một thời! Nhưng khi người ta già đi, người ta cần một ánh lửa, một ngôi nhà để về sưởi ấm mỗi khi đêm về. Chí của người trẻ ở bốn phương, chí của kẻ lang bạt dưới một mái nhà. Cứ như vậy cuộc đời xoay vần... kẻ trước người sau.
Đôi khi đi tìm giữa bốn phương trời một câu chuyện huy hoàng bất tận để kể với người đời, đôi khi đi tìm giữa bốn phương trời một góc trời cố định, đôi khi tìm lại bốn phương trời từ giữa bốn vách tường nhà, đôi khi đi tìm sự đặc sắc giữa cuộc sống nhàm chán trôi qua từ từ trước cửa nhà... Mà đôi lúc, chỉ là sự lang thang thế thôi! Có lúc ngắm cánh hoa chắc khỏe, mạnh mẽ, thơm ngát làm vui... Có lúc thấy đời lính là kích thích... Có lúc chỉ là đi tới đi lui, thu gom mỗi nơi một câu chuyện... Chỉ là, sự đặc sắc của đời thường thật khó diễn tả! Nắm được cái bóng mờ ảo mà không hiện được cái hình... Tìm đâu cái hình nhỉ?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment