Biển

Trong những giấc mơ, con sóng bất ngờ ào đến, nhấn chìm, chới với rồi vô tận là nước, thăm thẳm biển sâu bao quanh. Nhưng có lúc biển sâu như một hồ bơi xanh thẳm, lặn hoài không thấy đáy. Nước biển lành lạnh, cuồn cuộn. Nước sâu đen ngòm phảng phất ánh mắt nhìn, sâu thẳm. Sức mạnh của luồng nước vừa êm dịu vừa không thể chống lại, cứ thế trôi. Biển vô bờ nhưng cuốn nửa chừng lại trả về vách núi. Hải đảo thăm thẳm, vách đá đứng sừng sững cao tột bậc. Sóng nước cứ vô tình mài mòn từng bước chân. Chẳng gì hết, bóng cá lướt nhanh trong làn nước, không hạn chế. Đến rồi đi nhanh như chớp, để lại cảm giác láng mượt lành lạnh ngay chỗ bàn tay lướt làn da. Chỉ thế thôi, giấc mơ biển lặp đi lặp lại.

Sóng cứ ào lên bãi cát trắng, kéo theo hàng dài bờ biển xuống biển sâu. Mênh mông nước xanh thẳm thay thế hàng dừa. Cứ thế cho gió kéo theo vị mằn mặn nước biển đến xung quanh. Dốc xuống thoai thoải thành vực sâu thăm thẳm. Bước chân hụt, nước trào vào phổi nhưng lại con sóng đẩy nhanh vào bờ.

Nước biển vẫn ì ào bất tận. Những giấc mơ cứ vô tình đến rồi đi vô nghĩa. Chỉ có thiên nhiên kia vẫn tồn tại rất thực. Chân thực và vẫn cứ như thế, không thay đổi cả ngàn đời...

No comments:

Post a Comment