Tản mạn của một ngày 2006


Có những ngày muốn chạy khắp thành phố để bỏ bớt sự cô đơn trong lòng... nên bây giờ dù bận cách mấy, dù mệt nhưng ngày nào cũng làm một cuộc hành trình... đốt xăng.
Cách đây 3 năm rồi, những ngày hè đó, xách ba lô đi khắp nơi mình muốn, mọi miền đất nước... Đi cùng một đứa bạn thân, 2 đứa vác ba lô, sáng sáng cầm cuốn Vietnam lên coi hôm nay sẽ đi đâu (Ngày xưa hai đứa đi mua cuốn hướng dẫn du lịch các vùng miền Vietnam bằng tiếng Anh vì không có bản tiếng Việt). Cuộc sống khác đi nhiều từ ngày đó! Ừ, cũng tự hào vì mình đã đi đến 2 cực của Tổ Quốc, và ở km 0 của quốc lộ 1 khi còn là sinh viên, nghèo nhưng đầu óc không hạn hẹp. Cảm giác đứng ở cực Nam Tổ Quốc, vĩ tuyến cuối cùng trên dải đất liền... mũi Cà Mau... sao mà cảm giác cô độc và nhỏ nhoi quá! Vậy mà cảm giác ở Móng Cái, nơi bến đò Ca Long sao lại tự hào vì là người Việt Nam quá! Có lẽ cùng sở thích với nhiều người nên mỗi lần nói về những nơi mình đã đi, ai cũng trợn mắt! Con gái mà sao đi nhiều quá! Ừ, đi để bớt cô độc, bớt buồn, bớt nghĩ! Về lại thành phố, đúng là có bớt nhưng cũng nào có bớt đi bao nhiêu... chỉ một xíu xiu thôi mà!
Nhưng đi nhiều quá, thấy con người nhỏ bé quá, mạng người cũng nhỏ bé quá, cuộc sống cũng cởi mở hơn cũng không ràng buộc nhiều quá! Ít buồn, ít vui cũng chẳng nặng lòng vì chuyện gì cả! Mà có khi vì không ràng buộc nên toàn làm những chuyện không ai hiểu nổi! Dù rằng chẳng có gì để không hài lòng bản thân!
 
Có lần đi vườn quốc gia Cư Yang Sin, trên đỉnh núi có một con suối lớn, nói đến chỗ này phải giải thích một chút. Biển là điểm cuối tập kết của sông, sông là nơi các ngọn suối nhỏ đổ về. Suối bắt nguồn từ cách lạch nước, mạch nước nhỏ. Và nước từ trên núi đổ xuống. Cái khái niệm dễ hiểu này sẽ càng dễ dàng hiểu nếu ai coi phóng sự Ngược dòng sông Mekong ở VN. Cái con suối này so với sông thì hơi nhỏ, suối thì quá lớn. Nên gọi nó là sông vậy. Từ trên núi chảy xuống cho nên có một đoạn vách núi sụt lún đột ngột, tạo ra thác nước. Vì vậy sẽ có một đoạn nước bình yên, lặng lẽ trước khi hung mãnh! Và tôi men theo các phiến đá, leo lên một tảng đá lớn giữa dòng. Trước mặt là đường ngang nơi tận cùng của nước, giao cắt giữa nước-đất-trời. Có lẽ đứng ở những nơi đất trời giao nhau làm con người muốn với tay lên mây... rồi mây kéo mình đi ngao du khắp nơi với gió! Tôi đã với tay mình lên mây! Tâm hồn bồng bềnh lơ lửng và không ai nắm bắt nổi! Lúc đó tôi không thích mưa! Vì mưa làm lòng nặng nề, buồn bã, càng thêm lạnh lẽo và cô độc!
Đây là dấu ấn:
 
 
Cuộc sống khác ngày xưa nhiều lắm rồi! Nhưng lòng vẫn chứa chất ngàn vạn điều không thể nói được với ai.. dù rằng muốn nói lắm! Chỉ không kiếm được người nghe! Nếu có một người nghe được, dù có chết cũng cam lòng! thật đấy! Nhưng không có! Thoảng như những ngôi sao sáng lướt qua bầu trời rồi tắt! Chẳng ai ở bên!
Người yêu của tôi là người nghe và hiểu tôi đang nói gì!
Chắc không có quá!
Cho nên tôi yêu tôi, cho nên tôi ôm tôi vào lòng. Từng đêm viết cho tôi đọc, và từng ngày trầm lắng lặng lẽ vì những gì có thể nói đã nói hết, những điều không nói được chỉ có thể lặng lẽ trải ra trong lòng...
Ừ rồi từng ngày qua đi... Rất nhiều người không hiểu tại sao tôi chẳng coi trọng thứ gì hết! Tôi chẳng coi trọng thứ gì cả! Chỉ có tình bạn và tình cảm còn có giá trị mà thôi! Thôi, kệ cho người ta cười nhạo, kệ cho người ta nghi ngờ! Cuộc sống của riêng mình, ai biết ai hiểu... Đôi khi mong làm ngọn gió, đem mùa xuân đến cho một nơi nào đó nhỏ nhoi...

Có nhiều khi người ta xếp tình bạn sau tình yêu... nhưng tôi lại xếp tình bạn trên tình yêu! Vì khi yêu, người ta chỉ còn có 2 người với nhau! Chẳng thêm ai khác được! Còn tình bạn, có lẽ càng đông càng vui! Càng nhiều bạn càng hạnh phúc! Mà thất bại trong tình bạn có lẽ ít hơn! Và có lẽ, người ta cũng ít khi nào chia tay với bạn... Trong khi hay chia tay người yêu, và chia tay thì thật là đau, đau thấu ruột gan! Đau đến mức từng bộ phận trong người như bị đứt ra thành từng đoạn! Đau mà không gượng dậy nổi, chỉ hi vọng tồn tại cho qua ngày, cho nguôi ngoai... Dù sao tình bạn cũng không làm ta buồn quá như vậy! Vì vốn dĩ ta đã có quá nhiều nỗi đau, chẳng thể chịu thêm nỗi đau nào khác!
Đêm buồn và cô đơn...
Cảm xúc sao thay đổi lung tung thế nhỉ?
Sáng nắng chiều mưa, trưa âm u, tối nóng nực! Có lẽ vì thế mà thích nhìn trời! Ông bà ta ngày xưa nói Thiên Địa Nhân tương ứng! Có lẽ vậy thật...
 
P/s: 7 năm sau đó, tôi có người vừa hiểu vừa nghe vừa yêu tôi rồi!

2 comments:

  1. Cam on ban da post mot bai viet hay va dda^`y phong cach. Nguong mo^. tac gia qua di thoi. Viet nua cho moi nguoi cung ddoc va thuong thuc nha.

    ReplyDelete
  2. Cám ơn bạn đã đọc :)

    ReplyDelete