Nắng vàng, thành phố có bao nhiêu đường đi, bao nhiêu ngõ nhỏ, mấy hộp diêm...
Dưới nắng có bao người đẩy xe đạp, ì ạch bên sọt trái cây heo héo...
Có bao nhiêu ngọn đèn vàng dọc đường và mấy ngôi nhà tắt đèn tối om...
Đường đi vạn nẻo, từng chiếc xe qua lại, xuất hiện rồi biệt tăm cả ngày...
Trời nhập nhoạng thành phố cũng ồn ào tiếng xe
Trời nhập nhoè dưới đèn vàng cũng dòng người đó, phía bên kia đường
Những con người thành phố, sáng sớm đi, tối mịt về
Ồn ào mà lặng lẽ...
Người thành phố với trái tim trải rộng nhưng lướt qua giữa phố đông vô tình...
Có thể chẳng cau có vì va quẹt xe, nhưng cũng chẳng vì tiếng ầm ầm nhà hàng xóm mà mở cửa...
Người thành phố bon chen dưới nắng và bụi nhưng lại lặng im nơi bàn làm việc...
Âm thầm mà mãnh liệt...
Cạnh tranh, tính toán mà cũng vẫn lặng lẽ khi về nhà, mỉm cười, lăn đùng ra ngủ rồi mai lại vác xe ra đường...
Người thành phố học bài học cuộc sống từ internet và cả ở chợ, lẫn ở xó bếp, bàn làm việc, dù ở máy lạnh hay dưới cánh quạt phà phà cho bớt nóng.
Người thành phố vác tờ báo ra góc công viên ngồi cafe cóc để tìm chút gió...
Người thành phố vào rạp chiếu phim tìm chút lãng quên cuộc sống hiện đại mà câm lặng...
Quyền nói hạn hẹp trong khung trời bao la...
Vì lợi ích hay vì cuộc sống? Vì cái có thể mất sau lưng nhiều hay vì đã quen với thành phố chứ không phải bắt cá trồng cây...
Lang thang giữa thành phố, đôi lúc thấy bãi xe dựng vội vàng trên nền xà bần lở chởm của một công trình chờ khởi công, dù chẳng biết chờ tới khi nào...
Lang thang giữa những ngõ hẻm, chợt bắt gặp vườn rau ai đó giữa thành phố... Nắng vàng xen lẫn những hạt nước đọng trên lá...
Bờ kè ngập những quán ốc và quán lẩu, xen lẫn bóng tối và con kênh...
Saigon những chiều mưa, nước ngập ngang đầu gối, xe máy bồng bềnh như chèo xuồng ở miền Tây...
Saigon những đêm thâu, tiếng nhạc quán cafe, bar nào đó, dưới ánh đèn tuýp nhợt nhạt mặt người...
Ai có quê thì về...
Về với những bài toán trồng cây gì để thu hoạch có giá, để chịu hạn hay để ít sâu bọ, để sống bền và sản lượng cao.
Đâu đó miền tỉnh lẻ, để gió lồng lộng xen lẫn với mùi hoa...
Chẳng gì cả, ta về với cafe tự trồng tự pha tự uống, bắt ghế ngồi trước ngõ ngắm hàng cây...
Rồi lại thêm lần nữa, đi ngang ruộng bắp, xẻ dọc rừng cao su, tạt ngang bờ hồ, nghe gió và nắng nồng mùi cỏ dại...
Nước và gió mang đậm mùi đất khi mưa đầu mùa quay về...
Chẳng gì cả, khi quen nhịp thành phố, 12h đêm lang thang để ngửi mùi sương đêm... Còn miền quê, 9h tắt đèn đóng cửa để chong đèn ngẫm nghĩ vài sự đời...
Thành phố kiếm ngọn cây, thôn quê kiếm ngọn cỏ... Cánh chim nào cũng có lúc rời tổ rồi cũng có khi bay vượt biển rộng thử sức mình, rồi cũng có khi trốn dưới hiên nhà kẻ lạ, rỉa lông, tránh cơn giông...
Thành phố phồn hoa san sát mà chẳng ai nhìn ai, thôn quê đất rộng mà người người ngắm nhìn nhau...
Chẳng gì cả... Mặt trời mọc rồi lặn...
Người ta bảo, người thành phố phức tạp hơn, ứng biến hơn người thôn quê bởi vì người thành phố va chạm nhiều hơn, phải biết nhiều hơn, giữa người và người nhiều quy tắc hơn. Còn người thôn quê thư thả hơn, chậm rãi hơn nên cũng giản đơn hơn! Khi trẻ người ta tìm ra thành phố, khi va chạm mệt mỏi người ta tìm về thôn quê! Nhưng những ai chưa va phải bão táp, mưa sa mà sợ hãi thu mình trong vỏ sẽ khó mà thấy thấm thía sự bình yên của thôn quê nhỉ! Mà với người không biết thì thôn quê sẽ thành nơi nhàm chán!
Lập trình bản thân: Procedure Giải quyết khi tức giận, buồn bực trong tình yêu
Điều có lợi nhất mà mình chọn trong thời điểm này, mục tiêu tối hậu, điều quan trọng nhất: Có thể ở bên cạnh người yêu, cùng vui buồn, cùng cố gắng! Có khó khăn gì cũng có thể cùng tay nắm tay, cả nghĩa đen và nghĩa bóng để mà vượt qua. Nếu không phải mục tiêu này thì khỏi xét cái gì nữa!
Điều 1: Khi buồn bực, tức giận, kể cả khi nghĩ bỏ hết cho khỏe thì xem xét lại điều quan trọng nhất. Nếu đã Bình tĩnh lại rồi thì qua điều 2.
Điều thứ 2: Nếu người mình lựa chọn có làm gì khiến mình buồn và cảm thấy không được vui thì tự hỏi liệu cuộc sống của mình khi không có người đó để mình sống theo cách sống, cái tôi của mình thì mình có thấy vui vẻ, hạnh phúc hơn không? Nếu không vui hơn tức là có người yêu hạnh phúc hơn thì qua câu 3, còn không thì bỏ quách sống 1 mình cho sướng!
Điều thứ 3: Nếu không vui, không hạnh phúc hơn thì phải làm sao để không thấy buồn vì người đó? Liệu có hiểu sai câu nói, hành động, ý định của người ta không? Trong sự buồn của mình, cái nào là do hoàn cảnh khách quan, cái nào do cái tôi của mình? Nếu buồn vì có gì đó trong bản thân buồn, có thể vì tính cách, cuộc đời mình có gì đó mà buồn thì qua câu 4. Nếu câu đó sai, mang tính chất xúc phạm, ích kỷ thì xem xét lại người yêu của mình, tranh cãi để làm rõ hay tìm hiểu lại từ đầu là điều nên làm. Nếu câu đó không sai thì qua điều 4.
Điều thứ 4: Nếu bỏ qua chuyện cảm xúc tiêu cực vì tác động của lời nói, mà phương hướng giải quyết không tốt cho bản thân, không phù hợp mục tiêu và khả năng cuộc sống trước mắt thì nên bàn bạc lại cách giải quyết. Nếu phương hướng giải quyết đúng, phù hợp, giải pháp tốt để theo, có thể làm nhưng mà buồn do cảm xúc cá nhân thì qua điều 5.
Điều thứ 5: Kết luận tâm hồn có dấu hiệu bị bệnh cũ tái phát hoặc có vết thương chưa lành gây độc, cho nên phải đọc 100 lần câu này: Suy nghĩ tích cực, Sống mạnh mẽ, làm hết sức, không gì trên đời này không làm được, cứ làm sẽ làm được! Mặt khác, kiếm người yêu để uống thuốc giảm đau! Nếu tới bước thứ 5 mà một hồi vẫn mất Bình tĩnh, nổi giận hoặc buồn bực thì thực hiện lại quá trình này dưới sự giám sát của bạn thân hoặc Bác sỹ tâm lý hoặc một người từng trải để xem virus nằm ở đâu.
P/s: Cần tuyển người giám sát vì cuối cùng vẫn không bình tĩnh được!
Điều 1: Khi buồn bực, tức giận, kể cả khi nghĩ bỏ hết cho khỏe thì xem xét lại điều quan trọng nhất. Nếu đã Bình tĩnh lại rồi thì qua điều 2.
Điều thứ 2: Nếu người mình lựa chọn có làm gì khiến mình buồn và cảm thấy không được vui thì tự hỏi liệu cuộc sống của mình khi không có người đó để mình sống theo cách sống, cái tôi của mình thì mình có thấy vui vẻ, hạnh phúc hơn không? Nếu không vui hơn tức là có người yêu hạnh phúc hơn thì qua câu 3, còn không thì bỏ quách sống 1 mình cho sướng!
Điều thứ 3: Nếu không vui, không hạnh phúc hơn thì phải làm sao để không thấy buồn vì người đó? Liệu có hiểu sai câu nói, hành động, ý định của người ta không? Trong sự buồn của mình, cái nào là do hoàn cảnh khách quan, cái nào do cái tôi của mình? Nếu buồn vì có gì đó trong bản thân buồn, có thể vì tính cách, cuộc đời mình có gì đó mà buồn thì qua câu 4. Nếu câu đó sai, mang tính chất xúc phạm, ích kỷ thì xem xét lại người yêu của mình, tranh cãi để làm rõ hay tìm hiểu lại từ đầu là điều nên làm. Nếu câu đó không sai thì qua điều 4.
Điều thứ 4: Nếu bỏ qua chuyện cảm xúc tiêu cực vì tác động của lời nói, mà phương hướng giải quyết không tốt cho bản thân, không phù hợp mục tiêu và khả năng cuộc sống trước mắt thì nên bàn bạc lại cách giải quyết. Nếu phương hướng giải quyết đúng, phù hợp, giải pháp tốt để theo, có thể làm nhưng mà buồn do cảm xúc cá nhân thì qua điều 5.
Điều thứ 5: Kết luận tâm hồn có dấu hiệu bị bệnh cũ tái phát hoặc có vết thương chưa lành gây độc, cho nên phải đọc 100 lần câu này: Suy nghĩ tích cực, Sống mạnh mẽ, làm hết sức, không gì trên đời này không làm được, cứ làm sẽ làm được! Mặt khác, kiếm người yêu để uống thuốc giảm đau! Nếu tới bước thứ 5 mà một hồi vẫn mất Bình tĩnh, nổi giận hoặc buồn bực thì thực hiện lại quá trình này dưới sự giám sát của bạn thân hoặc Bác sỹ tâm lý hoặc một người từng trải để xem virus nằm ở đâu.
P/s: Cần tuyển người giám sát vì cuối cùng vẫn không bình tĩnh được!
Ơi...
Em à...
Ơi...
Đời người, ai cũng đi tìm hạnh phúc vui vẻ đó em...
Ừ...
Em à,
Ơi...
Mà hạnh phúc không phải để tìm thấy,
Vì hạnh phúc sẽ như nước, rơi khỏi bàn tay...
Ư...
Nhưng nước mát và ngọt dịu lắm
Giữa trưa hè, vốc nước ngọt sẽ làm em nhớ cả đời...
Đôi lúc đời người cứ nhớ những trưa hè như thế
Và có lúc hạnh phúc như chiều mưa hôm ấy
Giữa tiếng nhạc dập dìu và không gian lắng dịu.
Em à... Ơi...
Hạnh phúc khi ta tựa đầu vào vai
Thấy bình dị và êm ả
Thấy tin yêu và mặc kệ sự đời...
Em ơi...
Có đôi lúc tình yêu trong thử thách
Giữa sự đời lắm chuyện thị phi
Cũng có khi tình yêu trong giông bão
Chỉ niềm tin để tìm về bến bờ
Ừ
Kệ đi nhé, đầu trần chân đất
Hay biệt thự vàng son
Đừng tìm ở nhau trong mê mù ảo vọng
Đừng tìm ở nhau trong giấc mộng đêm hè
Cứ như thế dù khởi đầu hay kết thúc
Cứ tìm ở trái tim một ngọn lửa hồng
Chớ để tắt niềm tin vào cuộc sống
Chớ để quên sức mạnh của tình yêu
Qua nắng hạn mưa rào, chồi non sẽ nẩy lộc
Con người cũng thế thôi
Nhé em...
Ừ
(Tự nhủ ta thế...)
Ơi...
Đời người, ai cũng đi tìm hạnh phúc vui vẻ đó em...
Ừ...
Em à,
Ơi...
Mà hạnh phúc không phải để tìm thấy,
Vì hạnh phúc sẽ như nước, rơi khỏi bàn tay...
Ư...
Nhưng nước mát và ngọt dịu lắm
Giữa trưa hè, vốc nước ngọt sẽ làm em nhớ cả đời...
Đôi lúc đời người cứ nhớ những trưa hè như thế
Và có lúc hạnh phúc như chiều mưa hôm ấy
Giữa tiếng nhạc dập dìu và không gian lắng dịu.
Em à... Ơi...
Hạnh phúc khi ta tựa đầu vào vai
Thấy bình dị và êm ả
Thấy tin yêu và mặc kệ sự đời...
Em ơi...
Có đôi lúc tình yêu trong thử thách
Giữa sự đời lắm chuyện thị phi
Cũng có khi tình yêu trong giông bão
Chỉ niềm tin để tìm về bến bờ
Ừ
Kệ đi nhé, đầu trần chân đất
Hay biệt thự vàng son
Đừng tìm ở nhau trong mê mù ảo vọng
Đừng tìm ở nhau trong giấc mộng đêm hè
Cứ như thế dù khởi đầu hay kết thúc
Cứ tìm ở trái tim một ngọn lửa hồng
Chớ để tắt niềm tin vào cuộc sống
Chớ để quên sức mạnh của tình yêu
Qua nắng hạn mưa rào, chồi non sẽ nẩy lộc
Con người cũng thế thôi
Nhé em...
Ừ
(Tự nhủ ta thế...)
Nếu và chỉ nếu
Nếu một ngày, thấy mù mờ, con đường đi gian khó thì làm sao để mỉm cười nói có gì đâu?
Nếu, chỉ nếu, ai cũng mỉm cười nhưng trong lòng tự hỏi, có thực không, có phải không có gì?
Nếu cuộc đời đơn giản khi có cái người khác muốn thì có phải đời chẳng hề tồn tại vấn đề gì phức tạp?
Nếu, mà chỉ nếu thôi, thấy mình không có cái người ta có thì cuộc đời phức tạp có phải vì ta?
À, nếu bây giờ tôi là triệu phú đô la, có phải tôi sẽ thấy vui vẻ, mạnh mẽ hay tự tin?
Mà chỉ nếu thế thôi, chứ mọi thứ vẫn chây ì như thế, sáng thức giấc vẫn thấy vấn đề tồn tại!
Hồi đấy tôi viết bài Tất cả oan khiên rồi sẽ khép lại! Nhưng bây giờ tôi lại tự hỏi, có khép lại thật không? Mỗi khi nản lòng lại tìm đến những câu chuyện người khác vượt nghịch cảnh như thế nào. Nếu tất cả oan khiên rồi sẽ khép lại, sao mãi mà cảm giác của tôi cứ quay tròn trong những thứ mình muốn mà chưa có, những thứ sẽ không bao giờ có được! Cái ngày 15-03-2012 mà tôi có điều tôi nghĩ cả đời sẽ không có, như sao Mai và sao Hôm cứ cách nhau một mặt trời... Mà có rồi tôi lại tiếp tục, tìm những thứ chưa có hoặc sẽ không có! Lúc nào cũng tìm thêm và lúc nào cũng nghĩ về những gì chưa có, đời sao cứ quay cuồng trong bánh xe tham lam?
Cứ đi tìm mãi cuộc đời qua những câu chuyện kể, đến lúc nào tôi sẽ viết lại câu chuyện cuộc đời mình?
Khúc bắt đầu lại cứ dang dở về sau... Tôi thiếu gì cho đoạn kết mỗi câu chuyện nhỉ?
Nếu, chỉ nếu, ai cũng mỉm cười nhưng trong lòng tự hỏi, có thực không, có phải không có gì?
Nếu cuộc đời đơn giản khi có cái người khác muốn thì có phải đời chẳng hề tồn tại vấn đề gì phức tạp?
Nếu, mà chỉ nếu thôi, thấy mình không có cái người ta có thì cuộc đời phức tạp có phải vì ta?
À, nếu bây giờ tôi là triệu phú đô la, có phải tôi sẽ thấy vui vẻ, mạnh mẽ hay tự tin?
Mà chỉ nếu thế thôi, chứ mọi thứ vẫn chây ì như thế, sáng thức giấc vẫn thấy vấn đề tồn tại!
Hồi đấy tôi viết bài Tất cả oan khiên rồi sẽ khép lại! Nhưng bây giờ tôi lại tự hỏi, có khép lại thật không? Mỗi khi nản lòng lại tìm đến những câu chuyện người khác vượt nghịch cảnh như thế nào. Nếu tất cả oan khiên rồi sẽ khép lại, sao mãi mà cảm giác của tôi cứ quay tròn trong những thứ mình muốn mà chưa có, những thứ sẽ không bao giờ có được! Cái ngày 15-03-2012 mà tôi có điều tôi nghĩ cả đời sẽ không có, như sao Mai và sao Hôm cứ cách nhau một mặt trời... Mà có rồi tôi lại tiếp tục, tìm những thứ chưa có hoặc sẽ không có! Lúc nào cũng tìm thêm và lúc nào cũng nghĩ về những gì chưa có, đời sao cứ quay cuồng trong bánh xe tham lam?
Cứ đi tìm mãi cuộc đời qua những câu chuyện kể, đến lúc nào tôi sẽ viết lại câu chuyện cuộc đời mình?
Khúc bắt đầu lại cứ dang dở về sau... Tôi thiếu gì cho đoạn kết mỗi câu chuyện nhỉ?
Vu vơ
12 năm trước ta đi
Từ nông thôn ra thành thị
Đời thành thị bấp bênh
Cả thành phố đông đúc nhưng ta chỉ một mình
12 năm sau ta lại đi
Vượt đại dương hai bờ bến
Đời bình an hay bão táp?
Cả một phương trời mà ta thì có đôi
Ngày xưa xe đạp đi khắp nẻo
Nắng chói lẫn mưa rào gay gắt
Vẫn nhìn phía trước với bao niềm khát vọng
Đấu tranh vùng vẫy thỏa chí anh tài
Vì sau lưng là khoảng không vô tận
Chẳng thể lùi về sau
Ngày nay tập ôm vô lăng quay tròn
Tuyết trắng hay nắng nhẹ sát làn da
Mắt ngó mông lung nhiều nỗi niềm lo lắng
Tranh thủ chớp từng chút một chỗ đặt chân
Tương lai thế mà bay vùn vụt
Hụt chân ngã bước, nhỡ là tiêu.
Trước không biết sợ, sau lại sợ
Dù trước sau cũng thế cả mà thôi
Cũng chẳng có gì để mất
Ngoài cuộc đời vốn đã bị xé nát tan
Cây không ngã về nơi có vết rìu
Nước không ngược từ đất thấp đến nơi cao
Mây không bay nếu trời kia thiếu gió
Đời là gì nếu thiếu một tình yêu...
Đời không tình yêu đời trống rỗng
Khó hay sợ lúc này có là chi...
Sống cứ đi để đời không nuối tiếc
Vì cái ngày vuột bỏ một bàn tay...
Lãng đãng
Đôi khi tôi đi tìm bình an giữa dòng đời xô bồ và ồn ả...
Đôi lúc tôi lại tìm sự sống giữa cuộc đời quá bình lặng như sự chết...
Vài lúc tôi đi tìm tiếng trống trầm thấp mà hào hùng...
Cũng đôi khi tôi tìm đến giữa đám đông gào thét náo nhiệt để thấy máu sôi lên.
Khuấy đảo bình lặng rồi ngồi chờ cho nước trong ly không còn sóng sánh...
Vài khoảnh khắc tôi thấy đời mình tệ hại không chịu nổi...
Nhưng khi trong vòng tay người yêu, tôi thấy mình vẫn may mắn, chẳng tệ ha!
Khi trời mưa, Saigon lầy lội và ẩm ướt, ai nấy ngán ngẩm trùm đầu dưới áo mưa...
Nhưng trời nắng, ai nấy nhễ nhại mồ hôi, dừng xe dưới bóng cây lầm bầm cầu trời mưa cho bớt nóng...
Có lúc tôi thấy đời mình bế tắc, chẳng biết phải làm gì...
Rồi thời gian trôi, tôi lại thấy cuộc sống nhìn vậy chứ có sao...
Khi cô đơn thì tìm đến người chia sẻ,
Những cuộc chuyện trò chẳng đầu chẳng đuôi, chẳng có ai bảo phải làm gì...
Bạn bè người yêu cứ như nước chảy qua cầu, gạn đục khơi trong
Có khi bến đó vài chục năm vẫn đấy, nhưng có khi gió thổi, bèo dạt mây trôi bến chẳng còn.
Nhưng tình thương làm người ta chợt nghĩ, cứ cố gắng rồi mọi thứ sẽ ổn thôi!
Đường dài thì xe đi hoài chẳng thấy cuối...
Còn ngả rẽ, vào một hồi cũng phải vòng ra...
Mà cuộc đời, mặt trời cứ mọc rồi lại lặn...
Những vì sao cứ ở đó chẳng ảnh hưởng tới ai!
Thời gian trôi, sức người như thủy triều khi ồn ã, lúc trầm ngâm...
Đầu hay cuối thì chỉ khi không còn sống nữa mới biết...
Bãi cát đó nhưng lúc nóng rồi chợt lạnh!
Giữa những cơn gió hoang đàng và mưa xuân nhè nhẹ...
Cho những bàn tay kết chặt vào nhau...
Qua giông gió, cát gắn liền thành một khối,
Nơi che chở gió không lùa vào nổi...
Nửa tim yêu cứ thế ấm lên
Còn một nửa ta cho đời cào xé,
rồi một lúc xoay người,
nhìn nửa yêu thương mà mỉm cười...
Đời cứ thế thôi...
Đôi lúc tôi lại tìm sự sống giữa cuộc đời quá bình lặng như sự chết...
Vài lúc tôi đi tìm tiếng trống trầm thấp mà hào hùng...
Cũng đôi khi tôi tìm đến giữa đám đông gào thét náo nhiệt để thấy máu sôi lên.
Khuấy đảo bình lặng rồi ngồi chờ cho nước trong ly không còn sóng sánh...
Vài khoảnh khắc tôi thấy đời mình tệ hại không chịu nổi...
Nhưng khi trong vòng tay người yêu, tôi thấy mình vẫn may mắn, chẳng tệ ha!
Khi trời mưa, Saigon lầy lội và ẩm ướt, ai nấy ngán ngẩm trùm đầu dưới áo mưa...
Nhưng trời nắng, ai nấy nhễ nhại mồ hôi, dừng xe dưới bóng cây lầm bầm cầu trời mưa cho bớt nóng...
Có lúc tôi thấy đời mình bế tắc, chẳng biết phải làm gì...
Rồi thời gian trôi, tôi lại thấy cuộc sống nhìn vậy chứ có sao...
Khi cô đơn thì tìm đến người chia sẻ,
Những cuộc chuyện trò chẳng đầu chẳng đuôi, chẳng có ai bảo phải làm gì...
Bạn bè người yêu cứ như nước chảy qua cầu, gạn đục khơi trong
Có khi bến đó vài chục năm vẫn đấy, nhưng có khi gió thổi, bèo dạt mây trôi bến chẳng còn.
Nhưng tình thương làm người ta chợt nghĩ, cứ cố gắng rồi mọi thứ sẽ ổn thôi!
Đường dài thì xe đi hoài chẳng thấy cuối...
Còn ngả rẽ, vào một hồi cũng phải vòng ra...
Mà cuộc đời, mặt trời cứ mọc rồi lại lặn...
Những vì sao cứ ở đó chẳng ảnh hưởng tới ai!
Thời gian trôi, sức người như thủy triều khi ồn ã, lúc trầm ngâm...
Đầu hay cuối thì chỉ khi không còn sống nữa mới biết...
Bãi cát đó nhưng lúc nóng rồi chợt lạnh!
Giữa những cơn gió hoang đàng và mưa xuân nhè nhẹ...
Cho những bàn tay kết chặt vào nhau...
Qua giông gió, cát gắn liền thành một khối,
Nơi che chở gió không lùa vào nổi...
Nửa tim yêu cứ thế ấm lên
Còn một nửa ta cho đời cào xé,
rồi một lúc xoay người,
nhìn nửa yêu thương mà mỉm cười...
Đời cứ thế thôi...
Mây
Đôi lúc cô độc cũng không phải đức tính tốt! Vì nhiều khi nó thành cô đơn. Hôm nay có cảm giác cô đơn, biết thế nhưng chỉ thấy bứt rứt khó chịu, muốn kiếm người nói chuyện, không thích trạng thái này! Nhưng nhìn quanh cũng chẳng biết kiếm ai, cũng chẳng biết nói gì, mà thực tế cũng chẳng muốn nói gì! Khó khăn đời sống hay dự định tương lai hay hoài niệm quá khứ hay suy tư trời mây, thực ra cũng chẳng có gì để gọi là nói hay không nói... Vì cái gì đến sẽ đến, cái gì không đến sẽ không đến, có gì mà nói! Nói có ích gì? giải quyết được cái gì? Sau những cuộc nói chuyện cũng lại là những khoảng không của cô độc thôi!
Đôi lúc tự hỏi tại sao tính người với người khác nhau? Bà bò cạp nhà tôi thì muốn được biểu dương, khen ngợi, muốn tiếng nói trong cộng đồng. Ông bò cạp thì nói thích ai thì trò chuyện thì chơi, không thì cũng không cần, nhưng ông ấy bạn bè rất nhiều! Tôi hoàn toàn chẳng giống ai cả! Tôi không thích, cũng không cần nói gì với ai! Xung quanh tôi là khoảng không, trong lòng cũng là khoảng không. Đôi lúc tôi thấy mình như quả bong bóng lơ lửng giữa ánh nắng nhưng không chịu xẹp, cũng không hạ xuống mặt đất. Nếu mỗi con người đến với cuộc đời đều có một sứ mệnh của mình, nếu mỗi người đều có một dấu ấn trong cuộc đời, thì tôi nghi ngờ rằng mình có sứ mệnh của một bọt xà phòng, không hơn!
Cảm giác tiếng nhạc trầm trầm nhè nhẹ, sự im lặng trong tiếng nhạc làm tôi đồng cảm, dìu dịu... Tôi thích Audiophile, mà thích là thích thế thôi... Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu! Có lẽ sự trầm mặc của tôi tích lũy quá lâu và nó đã đem về những hiệu quả không tốt. Hồi nhỏ đọc truyện, thường thích những nhân vật cực đoan để rồi đi đến kết cục cực đoan, hoặc là những nhân vật trầm mặc, ngạo đời, đứng ngoài vòng đua tranh, cứ luôn tự hỏi mục đích đời người là gì? Một người tạo thế cục cực đoan cho mình, còn một dạng người chờ người khác bày ra thế cục để mình đứng vào một quân trong đó. Kết cục trong mọi câu chuyện đều là cảnh còn người mất, thời gian qua đi, mọi thứ đều trôi vào quên lãng! Đã từng lạc đường trong đó, đã từng đắm chìm trong đó, đã từng tạo thế cục cho mình, đã từng để người khác bày thế cục cho mình. Đã từng đứng nhìn bàn cờ, cũng đã từng đứng ngoài bàn cờ. Nước cứ tiếp tục chảy, cờ tàn rồi lại bày ra... Để làm gì nhỉ?
Ngày xưa thích câu: Sống để khi thức dậy vào buổi sáng 60 tuổi không tự hỏi tại sao mình làm hỏng đời mình như vậy. Lúc đó đơn giản nói, sống mà để hối hận là hỏng. Nhưng bây giờ, đôi lúc lại nghĩ sống mà không đạt được cái gì thì mới là hỏng. Chỉ khác là, sự không hối hận thường trả giá bằng vài thứ không dễ đạt được mà cũng không dễ có lại! Chỉ có điều, không hối hận thường chỉ liên quan đến mục tiêu nhất thời, còn không đạt được lại là một câu chuyện dài, một cuộc đời. Mà đời của bọt xà phòng thì muốn đạt được điều gì nhỉ?
Cổ nhân có người từ bỏ sự bình yên để đến giữa thị phi, sống vì trách nhiệm.
Có người chẳng từ bỏ điều gì cả, sống vì tiếp tục tiến lên phía trước, trên nền tảng danh vọng tiền tài.
Có người không bao giờ hài lòng, luôn muốn học, muốn đem trí tuệ mình để đốt sáng bản thân xem sáng đến đâu, sáng như thế nào.
Có người quay đi quay lại đã thấy hết đời mà mỗi lúc lại bắt một thứ, cuối cùng mới quý thứ mà từ rất lâu mình đã từ bỏ.
Cũng có người chỉ đơn giản muốn được một người yêu thương mình, để khẳng định giữa con người thật sự có tình.
Đời sống có lúc phức tạp, có lúc đơn giản! Đôi lúc cũng mơ hồ mà cũng có khi rõ ràng! Chỉ là, mỗi người có một cách để sống trong cuộc đời... Có đôi lúc, muốn thành hạt sương buổi sớm, tỏa sáng rồi bay đi. Có đôi khi, muốn thành hòn đá nhỏ, nằm ven đồi ngắm hoàng hôn rồi bình minh. Đời vô tình hữu tình trôi... Người có hữu tình đến rồi vô tình đi hay không? Tâm sự cần tri âm, đi chơi cần bạn... Chút tình đến rồi có đi không?
Đôi lúc tự hỏi tại sao tính người với người khác nhau? Bà bò cạp nhà tôi thì muốn được biểu dương, khen ngợi, muốn tiếng nói trong cộng đồng. Ông bò cạp thì nói thích ai thì trò chuyện thì chơi, không thì cũng không cần, nhưng ông ấy bạn bè rất nhiều! Tôi hoàn toàn chẳng giống ai cả! Tôi không thích, cũng không cần nói gì với ai! Xung quanh tôi là khoảng không, trong lòng cũng là khoảng không. Đôi lúc tôi thấy mình như quả bong bóng lơ lửng giữa ánh nắng nhưng không chịu xẹp, cũng không hạ xuống mặt đất. Nếu mỗi con người đến với cuộc đời đều có một sứ mệnh của mình, nếu mỗi người đều có một dấu ấn trong cuộc đời, thì tôi nghi ngờ rằng mình có sứ mệnh của một bọt xà phòng, không hơn!
Cảm giác tiếng nhạc trầm trầm nhè nhẹ, sự im lặng trong tiếng nhạc làm tôi đồng cảm, dìu dịu... Tôi thích Audiophile, mà thích là thích thế thôi... Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu! Có lẽ sự trầm mặc của tôi tích lũy quá lâu và nó đã đem về những hiệu quả không tốt. Hồi nhỏ đọc truyện, thường thích những nhân vật cực đoan để rồi đi đến kết cục cực đoan, hoặc là những nhân vật trầm mặc, ngạo đời, đứng ngoài vòng đua tranh, cứ luôn tự hỏi mục đích đời người là gì? Một người tạo thế cục cực đoan cho mình, còn một dạng người chờ người khác bày ra thế cục để mình đứng vào một quân trong đó. Kết cục trong mọi câu chuyện đều là cảnh còn người mất, thời gian qua đi, mọi thứ đều trôi vào quên lãng! Đã từng lạc đường trong đó, đã từng đắm chìm trong đó, đã từng tạo thế cục cho mình, đã từng để người khác bày thế cục cho mình. Đã từng đứng nhìn bàn cờ, cũng đã từng đứng ngoài bàn cờ. Nước cứ tiếp tục chảy, cờ tàn rồi lại bày ra... Để làm gì nhỉ?
Ngày xưa thích câu: Sống để khi thức dậy vào buổi sáng 60 tuổi không tự hỏi tại sao mình làm hỏng đời mình như vậy. Lúc đó đơn giản nói, sống mà để hối hận là hỏng. Nhưng bây giờ, đôi lúc lại nghĩ sống mà không đạt được cái gì thì mới là hỏng. Chỉ khác là, sự không hối hận thường trả giá bằng vài thứ không dễ đạt được mà cũng không dễ có lại! Chỉ có điều, không hối hận thường chỉ liên quan đến mục tiêu nhất thời, còn không đạt được lại là một câu chuyện dài, một cuộc đời. Mà đời của bọt xà phòng thì muốn đạt được điều gì nhỉ?
Cổ nhân có người từ bỏ sự bình yên để đến giữa thị phi, sống vì trách nhiệm.
Có người chẳng từ bỏ điều gì cả, sống vì tiếp tục tiến lên phía trước, trên nền tảng danh vọng tiền tài.
Có người không bao giờ hài lòng, luôn muốn học, muốn đem trí tuệ mình để đốt sáng bản thân xem sáng đến đâu, sáng như thế nào.
Có người quay đi quay lại đã thấy hết đời mà mỗi lúc lại bắt một thứ, cuối cùng mới quý thứ mà từ rất lâu mình đã từ bỏ.
Cũng có người chỉ đơn giản muốn được một người yêu thương mình, để khẳng định giữa con người thật sự có tình.
Đời sống có lúc phức tạp, có lúc đơn giản! Đôi lúc cũng mơ hồ mà cũng có khi rõ ràng! Chỉ là, mỗi người có một cách để sống trong cuộc đời... Có đôi lúc, muốn thành hạt sương buổi sớm, tỏa sáng rồi bay đi. Có đôi khi, muốn thành hòn đá nhỏ, nằm ven đồi ngắm hoàng hôn rồi bình minh. Đời vô tình hữu tình trôi... Người có hữu tình đến rồi vô tình đi hay không? Tâm sự cần tri âm, đi chơi cần bạn... Chút tình đến rồi có đi không?
Đôi khi nhìn thấy nắng qua hiên nhà...
Đùa thôi, chứ mấy hôm nay, BMT âm u, mưa từ sớm tới chiều!
Nhưng mà là, đôi khi nhìn thấy thời gian trôi, cuộc đời trôi, đời mình trôi... như vạt nắng dần dần chuyển hướng trước hiên nhà. Ai mà nghĩ được cái thuở ăn ngủ nghĩ bằng tiền bố mẹ cho tới lúc tự đi làm, tự lo nó thay đổi như thế nào? Ai mà nghĩ được cái con đường từ nhà tới trường cho tới những nẻo đường mở rộng, thế giới bao la trước bàn tay nó thay đổi như thế nào nhỉ?
Sáng sáng ngày xưa mở một bài nhạc, nhâm nhi một tách trà nóng chát, một ngụm cafe đắng, ánh mắt ngày xưa nhìn ra trước cửa. Còn như bây giờ, đi khắp chốn, lang bạt với ba lô, về nhà nhâm nhi ly trà, ánh mắt chẳng nhìn gì nữa cả. Con người thay đổi, vạt nắng cũng từ từ chuyển đi...
Ngày đó, đi học, thầy Hùng dạy toán cứ bảo, một đám ăn học thế này mà không giải được bài toán này sao, bà bán rau muống còn tính được! Ứng dụng toán trong đời thường thế nào thì không biết, nhưng mà bà bán rau muống sao giải được mấy bài lý thuyết xác suất với đạo hàm nhỉ? Chỉ có điều, ngày đó chẳng băn khoăn chuyện bà bán rau muống có giải toán được không mà chỉ thấy mình mà giải không được mới là có chuyện! Ai cần quan tâm bà bán rau muống hay ông bán kẹo kéo có giải được hay không?
Hôm nay chợt thấy cái không khí thoang thoảng lành lạnh, người ngây ngấy sốt hầm hập cho nên tạo sự liên tưởng, nhớ lại thời nhỏ. Trí tưởng tượng thời đó viết những câu chuyện phiêu lưu rừng già hoang vu, rừng rậm Amazon, những câu chuyện người ngoài hành tinh, vượt thời gian nắm giữ những thứ mà người người quên lãng, những cuộc sống thật đặc sắc mà nhân vật chính là mình. Trong trí tưởng tượng đó, chẳng phải mưu cầu sự tôn vinh hay giàu có, chỉ đơn giản là một sự thỏa mãn, có cái gì đó đặc sắc để rồi từ bỏ nó, yên vui một mình giữa chốn rừng thẳm. Cái thời yêu rừng đó, đâu quan tâm ai giải toán, ai thi cái gì... Chỉ là người khách qua đường thế thôi!
Khách qua đường, ừ cũng từng làm khách qua đường rất nhiều nơi! Đến rồi đi, rồi bỏ quên trong ký ức, những trải nghiệm tích lũy được tỉ lệ nghịch với náo nức, lâu dần con người ta già đi! Lữ khách qua đường, cứ lần mò đi trên con đường bất tận, không có điểm đầu lẫn điểm cuối, tới mỗi nơi kể lại một câu chuyện ở vùng đất khác, rồi lại đi nữa! Không ràng buộc, không níu kéo, lang thang vô định là một sự náo nức một thời! Nhưng khi người ta già đi, người ta cần một ánh lửa, một ngôi nhà để về sưởi ấm mỗi khi đêm về. Chí của người trẻ ở bốn phương, chí của kẻ lang bạt dưới một mái nhà. Cứ như vậy cuộc đời xoay vần... kẻ trước người sau.
Đôi khi đi tìm giữa bốn phương trời một câu chuyện huy hoàng bất tận để kể với người đời, đôi khi đi tìm giữa bốn phương trời một góc trời cố định, đôi khi tìm lại bốn phương trời từ giữa bốn vách tường nhà, đôi khi đi tìm sự đặc sắc giữa cuộc sống nhàm chán trôi qua từ từ trước cửa nhà... Mà đôi lúc, chỉ là sự lang thang thế thôi! Có lúc ngắm cánh hoa chắc khỏe, mạnh mẽ, thơm ngát làm vui... Có lúc thấy đời lính là kích thích... Có lúc chỉ là đi tới đi lui, thu gom mỗi nơi một câu chuyện... Chỉ là, sự đặc sắc của đời thường thật khó diễn tả! Nắm được cái bóng mờ ảo mà không hiện được cái hình... Tìm đâu cái hình nhỉ?
Nhưng mà là, đôi khi nhìn thấy thời gian trôi, cuộc đời trôi, đời mình trôi... như vạt nắng dần dần chuyển hướng trước hiên nhà. Ai mà nghĩ được cái thuở ăn ngủ nghĩ bằng tiền bố mẹ cho tới lúc tự đi làm, tự lo nó thay đổi như thế nào? Ai mà nghĩ được cái con đường từ nhà tới trường cho tới những nẻo đường mở rộng, thế giới bao la trước bàn tay nó thay đổi như thế nào nhỉ?
Sáng sáng ngày xưa mở một bài nhạc, nhâm nhi một tách trà nóng chát, một ngụm cafe đắng, ánh mắt ngày xưa nhìn ra trước cửa. Còn như bây giờ, đi khắp chốn, lang bạt với ba lô, về nhà nhâm nhi ly trà, ánh mắt chẳng nhìn gì nữa cả. Con người thay đổi, vạt nắng cũng từ từ chuyển đi...
Ngày đó, đi học, thầy Hùng dạy toán cứ bảo, một đám ăn học thế này mà không giải được bài toán này sao, bà bán rau muống còn tính được! Ứng dụng toán trong đời thường thế nào thì không biết, nhưng mà bà bán rau muống sao giải được mấy bài lý thuyết xác suất với đạo hàm nhỉ? Chỉ có điều, ngày đó chẳng băn khoăn chuyện bà bán rau muống có giải toán được không mà chỉ thấy mình mà giải không được mới là có chuyện! Ai cần quan tâm bà bán rau muống hay ông bán kẹo kéo có giải được hay không?
Hôm nay chợt thấy cái không khí thoang thoảng lành lạnh, người ngây ngấy sốt hầm hập cho nên tạo sự liên tưởng, nhớ lại thời nhỏ. Trí tưởng tượng thời đó viết những câu chuyện phiêu lưu rừng già hoang vu, rừng rậm Amazon, những câu chuyện người ngoài hành tinh, vượt thời gian nắm giữ những thứ mà người người quên lãng, những cuộc sống thật đặc sắc mà nhân vật chính là mình. Trong trí tưởng tượng đó, chẳng phải mưu cầu sự tôn vinh hay giàu có, chỉ đơn giản là một sự thỏa mãn, có cái gì đó đặc sắc để rồi từ bỏ nó, yên vui một mình giữa chốn rừng thẳm. Cái thời yêu rừng đó, đâu quan tâm ai giải toán, ai thi cái gì... Chỉ là người khách qua đường thế thôi!
Khách qua đường, ừ cũng từng làm khách qua đường rất nhiều nơi! Đến rồi đi, rồi bỏ quên trong ký ức, những trải nghiệm tích lũy được tỉ lệ nghịch với náo nức, lâu dần con người ta già đi! Lữ khách qua đường, cứ lần mò đi trên con đường bất tận, không có điểm đầu lẫn điểm cuối, tới mỗi nơi kể lại một câu chuyện ở vùng đất khác, rồi lại đi nữa! Không ràng buộc, không níu kéo, lang thang vô định là một sự náo nức một thời! Nhưng khi người ta già đi, người ta cần một ánh lửa, một ngôi nhà để về sưởi ấm mỗi khi đêm về. Chí của người trẻ ở bốn phương, chí của kẻ lang bạt dưới một mái nhà. Cứ như vậy cuộc đời xoay vần... kẻ trước người sau.
Đôi khi đi tìm giữa bốn phương trời một câu chuyện huy hoàng bất tận để kể với người đời, đôi khi đi tìm giữa bốn phương trời một góc trời cố định, đôi khi tìm lại bốn phương trời từ giữa bốn vách tường nhà, đôi khi đi tìm sự đặc sắc giữa cuộc sống nhàm chán trôi qua từ từ trước cửa nhà... Mà đôi lúc, chỉ là sự lang thang thế thôi! Có lúc ngắm cánh hoa chắc khỏe, mạnh mẽ, thơm ngát làm vui... Có lúc thấy đời lính là kích thích... Có lúc chỉ là đi tới đi lui, thu gom mỗi nơi một câu chuyện... Chỉ là, sự đặc sắc của đời thường thật khó diễn tả! Nắm được cái bóng mờ ảo mà không hiện được cái hình... Tìm đâu cái hình nhỉ?
Biển
Trong những giấc mơ, con sóng bất ngờ ào đến, nhấn chìm, chới với rồi vô tận là nước, thăm thẳm biển sâu bao quanh. Nhưng có lúc biển sâu như một hồ bơi xanh thẳm, lặn hoài không thấy đáy. Nước biển lành lạnh, cuồn cuộn. Nước sâu đen ngòm phảng phất ánh mắt nhìn, sâu thẳm. Sức mạnh của luồng nước vừa êm dịu vừa không thể chống lại, cứ thế trôi. Biển vô bờ nhưng cuốn nửa chừng lại trả về vách núi. Hải đảo thăm thẳm, vách đá đứng sừng sững cao tột bậc. Sóng nước cứ vô tình mài mòn từng bước chân. Chẳng gì hết, bóng cá lướt nhanh trong làn nước, không hạn chế. Đến rồi đi nhanh như chớp, để lại cảm giác láng mượt lành lạnh ngay chỗ bàn tay lướt làn da. Chỉ thế thôi, giấc mơ biển lặp đi lặp lại.
Sóng cứ ào lên bãi cát trắng, kéo theo hàng dài bờ biển xuống biển sâu. Mênh mông nước xanh thẳm thay thế hàng dừa. Cứ thế cho gió kéo theo vị mằn mặn nước biển đến xung quanh. Dốc xuống thoai thoải thành vực sâu thăm thẳm. Bước chân hụt, nước trào vào phổi nhưng lại con sóng đẩy nhanh vào bờ.
Nước biển vẫn ì ào bất tận. Những giấc mơ cứ vô tình đến rồi đi vô nghĩa. Chỉ có thiên nhiên kia vẫn tồn tại rất thực. Chân thực và vẫn cứ như thế, không thay đổi cả ngàn đời...
Tản mạn
Yêu đương một nẻo đường hoa hạ
Những tưởng xuân về hết mùa đông
Nhưng là sương giá mùa xuân mỏi
Kiếm kiếm tìm tìm ngỡ làng hoa
Tựa cây mắt nhắm trời xanh thẳm
Một tâm ngẫm nghĩ thấy buồn cười
Hoà chung một tiếng tình Nhung nhớ
Muôn đời một thuở muốn được an
Những tưởng xuân về hết mùa đông
Nhưng là sương giá mùa xuân mỏi
Kiếm kiếm tìm tìm ngỡ làng hoa
Tựa cây mắt nhắm trời xanh thẳm
Một tâm ngẫm nghĩ thấy buồn cười
Hoà chung một tiếng tình Nhung nhớ
Muôn đời một thuở muốn được an
(Chữ 想:nghĩ, nhớ, muốn..
想 bao gồm 3 chữ 心(trái tim), 木(cây), và 目(mắt):Ngồi dưới gốc cây, mắt mở không thôi để suy nghĩ. Ngày xưa có chuyện buồn là hay trốn ra một nơi vắng vẻ suy nghĩ, tĩnh tâm. Có chữ 心 là do suy nghĩ có liên quan đến lí trí, trái tim.)
想 bao gồm 3 chữ 心(trái tim), 木(cây), và 目(mắt):Ngồi dưới gốc cây, mắt mở không thôi để suy nghĩ. Ngày xưa có chuyện buồn là hay trốn ra một nơi vắng vẻ suy nghĩ, tĩnh tâm. Có chữ 心 là do suy nghĩ có liên quan đến lí trí, trái tim.)
(Chữ an 安 các cụ có câu "an cự lạc nghiệp",
Trong nhà có người phụ nữ chăm lo thì yên ổn)
Ông bà ta thâm thuý thật.
Bọ-Yêu
Hôm nay chưa đi được... Hôm nay cô bé thấy người lớn cãi nhau và gây gổ.
"Ông Bọ, tại sao người lớn ghét nhau?"
"Bởi vì lúc đó người ta không thấy vừa ý với việc người khác làm?"
"Ông Bọ, tại sao người ta không vừa ý thì ghét nhau? Không vừa ý cách người khác làm thì tự mình làm?"
"Bởi vì người ta muốn người khác làm chứ họ không muốn tự họ làm."
"Tại sao họ tự làm được mà không muốn tự làm?"
"Vì họ muốn thông qua đó để có cảm giác được yêu thương, cưng nựng và quan trọng"
"Đó là cách yêu sao?"
"Có lẽ"
"Vậy tại sao thành ra họ ghét nhau?"
"Vì họ tìm cách để thông qua đó mà tìm tình yêu, nhưng có thể đi lạc dọc đường..."
"Vậy yêu là gì?"
"Không diễn tả được cô bé à!"
"Tại sao không diễn tả được?"
"Vì không diễn tả được..."
"Tại sao?"
"Thế ta hỏi cháu, cháu biết trời màu gì không?"
"Xanh"
"Lửa màu gì?"
"Đỏ"
"Lá cây màu gì?"
"Xanh lục"
"Vậy làm sao cháu nói cho người sinh ra mù màu biết, màu sắc là gì?"
Cô bé im lặng.
Bọ Yêu yên lặng.
Tự-Nhiên
Có một dạo thích sưu tầm đá... chẳng biết từ cái truyện hay nhân vật tiểu thuyết nào! Nhưng mà mỗi khi đi tới một nơi mới đều sưu tập một thứ đẹp đẹp đem về.
Lớp 6, đi Nha Trang, thấy nhà người bà con làm cái mành che giữa phòng khách và nhà trong bằng vỏ ốc, mấy con ốc bé tí xâu lại thành chuỗi, chủ yếu chỉ có màu trắng và đỏ đó, đi ngang va vào nhau nghe lách cách, cũng là lạ với dân miền núi! Ở núi chỉ thấy ốc bưu thôi, cho nên vỏ sò nhiều màu sắc có lẽ cũng có thể tính là đẹp! Cho nên nhủ thầm ta sẽ đi nhặt vỏ sò và có thể hên hên tìm được một vỏ sò tuyệt sắc cả thế giới đều thích! (Tư tưởng này sao giống trong Doraemon, chuyện con chichi). Cho nên sáng sáng ra bãi biển, nhân lúc mặt trời mọc đi mò vỏ ốc trên bãi biển!
Nào là ốc hoàn hồn, ốc len, con còng, con nghêu, mấy đoạn san hô chết thế mà cũng thu gom! Chỉ có điều thu gom xong không thấy nó đẹp! Đẹp là một cảm giác mình cảm thấy nó đẹp thì nó đẹp thôi, lúc nhặt thì thấy muốn nhặt, lúc nhìn không thấy nó đẹp nên bỏ. Cuối cùng cũng tuyển được một cái vỏ ốc tù và, một đống ốc xà cừ, một vài con sò điệp (Vì nghe nói có ông tỷ phú nào đó nhờ con sò này trở nên giàu có), và đặc biệt có một cái vỏ ốc nhỏ như đồng xu, mặt dưới bằng phẳng ở trên ánh bảy sắc cầu vồng rất đẹp, con bé đã rất cẩn thận đem cất giữ! Và vì sợ cái con ốc bảy sắc cầu vồng quý nên không hỏi người lớn xem nó là ốc gì!
Lớn lên mới thấy, sò điệp hay ốc tù và chắc là người ta ăn ốc nướng rồi quăng trên bãi biển. Cái mảnh vỡ ốc đó chắc là bà bán đồ lưu niệm nào đó làm rớt, vì rõ ràng đã được cắt bằng, đánh bóng để nổi màu vỏ ốc cho đẹp...
Nhưng mà còn nhớ là lúc nhỏ, nghe mọi người nói là đứng ở chỗ có nước, áp tai vào ốc tù và sẽ nghe được nàng tiên cá hát... Báo hại cứ len lén đứng trong nhà tắm áp tai xem có nghe gì không! Và cũng nghĩ chắc là phải các anh hùng, mỹ nhân đặc biệt như trong truyện mới nghe được tiếng của tiên cá, mình bình thường quá nên không nghe được! Buồn!
Không nghĩ ra có thời tìm kiếm tiếng của nàng tiên cá để được đi thủy cung, tìm kiếm người ngoài hành tinh trong rừng sâu, tìm kiếm siêu nhân biết bay, tìm kiếm những vì sao lạc, tìm kiếm những câu chuyện được viết trong sách ở ngoài đời! Lúc đó trải qua nhân sinh bi ai, trần gian trắc trở, tình duyên ngàn dặm xa cách, cảm được, hiểu được và cũng nhìn cuộc đời qua lăng kính người quan sát, kể chuyện. Không nghĩ ra, giờ đây nhìn lại, thấy thời thơ ngây cũng thật hồn nhiên và thơ ngây! Tư tưởng khi mình còn thơ ngây ít ra có thể bay trên trời xanh, tìm nghe tiếng gió, đùa vui cùng vạt nắng trên sân...
Thời của lang thang, cũng đi tìm những loại cát lớn nhỏ đủ màu! Lúc đó mới thấy cát cùng là cát nhưng không phải cát nơi nào cũng giống nơi nào! Mỗi nơi có một vẻ riêng...
Bờ biển không nhất thiết có cát, ai đi miền Tây, đi vùng biển từ Tiền Giang tới Cà Mau sẽ thấy bãi cát đen đen đầy phù sa. Bùn sình lầy đó là môi trường tốt để nuôi trồng thủy hải sản, tôm cua ốc.
Đi về Phan Thiết thấy cát màu, đến nỗi gọi là Đồi Hồng.
Càng đi về miền Trung cát càng cháy, đến nỗi trắng xóa...
Bất quá, đi ngắm cát không thú vị bằng đi nghịch đất! Vết chân lún trên nền đất bồi phù sa, một lần đặt chân nó lún tới ống chân, nhất là vùng rừng đước, rễ non và mùn cưa xôm xốp. Đi về Tây Nguyên đất đỏ mù mịt, đất thịt đỏ sẫm tha hồ trồng cây. Đi về Miền Trung cát cháy, đến cả đất cũng cháy nắng, gần như thành cát trơ trọi.
Mỗi nơi mỗi cảnh, mỗi đời người mỗi vẻ! Ở miệt vườn Cà Mau, nhà nào cũng có một chiếc vỏ lãi! Nếu hỏi có xe máy không thì người người sẽ hỏi: Có xe làm gì?
Ở Sài Gòn kiếm nhà mặt tiền đường phố.
Về miền Tây, nhà mặt sông!
Đi đâu thì cũng là đi cả thôi, mỗi nơi tìm thấy một thứ không thể tìm thấy ở nơi khác, chỉ để thấy tục ngữ đúng: "Đi một ngày đàng học một sàng khôn". Bất quá không phải khôn lanh tranh đua, mà là hiểu được cuộc đời muôn sắc muôn màu!
Để sống cho có màu có vị thế thôi...
Tặng mọi người tấm ảnh chụp thời xưa: Mưa xa xa tới... Mưa ngang ngang đi... Đời người mấy ai thấy được Mưa biết đi?
Đôi lúc chữ Tự Nhiên không phải tự nhiên hiểu được, thế thôi!
Lớp 6, đi Nha Trang, thấy nhà người bà con làm cái mành che giữa phòng khách và nhà trong bằng vỏ ốc, mấy con ốc bé tí xâu lại thành chuỗi, chủ yếu chỉ có màu trắng và đỏ đó, đi ngang va vào nhau nghe lách cách, cũng là lạ với dân miền núi! Ở núi chỉ thấy ốc bưu thôi, cho nên vỏ sò nhiều màu sắc có lẽ cũng có thể tính là đẹp! Cho nên nhủ thầm ta sẽ đi nhặt vỏ sò và có thể hên hên tìm được một vỏ sò tuyệt sắc cả thế giới đều thích! (Tư tưởng này sao giống trong Doraemon, chuyện con chichi). Cho nên sáng sáng ra bãi biển, nhân lúc mặt trời mọc đi mò vỏ ốc trên bãi biển!
Nào là ốc hoàn hồn, ốc len, con còng, con nghêu, mấy đoạn san hô chết thế mà cũng thu gom! Chỉ có điều thu gom xong không thấy nó đẹp! Đẹp là một cảm giác mình cảm thấy nó đẹp thì nó đẹp thôi, lúc nhặt thì thấy muốn nhặt, lúc nhìn không thấy nó đẹp nên bỏ. Cuối cùng cũng tuyển được một cái vỏ ốc tù và, một đống ốc xà cừ, một vài con sò điệp (Vì nghe nói có ông tỷ phú nào đó nhờ con sò này trở nên giàu có), và đặc biệt có một cái vỏ ốc nhỏ như đồng xu, mặt dưới bằng phẳng ở trên ánh bảy sắc cầu vồng rất đẹp, con bé đã rất cẩn thận đem cất giữ! Và vì sợ cái con ốc bảy sắc cầu vồng quý nên không hỏi người lớn xem nó là ốc gì!
Lớn lên mới thấy, sò điệp hay ốc tù và chắc là người ta ăn ốc nướng rồi quăng trên bãi biển. Cái mảnh vỡ ốc đó chắc là bà bán đồ lưu niệm nào đó làm rớt, vì rõ ràng đã được cắt bằng, đánh bóng để nổi màu vỏ ốc cho đẹp...
Nhưng mà còn nhớ là lúc nhỏ, nghe mọi người nói là đứng ở chỗ có nước, áp tai vào ốc tù và sẽ nghe được nàng tiên cá hát... Báo hại cứ len lén đứng trong nhà tắm áp tai xem có nghe gì không! Và cũng nghĩ chắc là phải các anh hùng, mỹ nhân đặc biệt như trong truyện mới nghe được tiếng của tiên cá, mình bình thường quá nên không nghe được! Buồn!
Không nghĩ ra có thời tìm kiếm tiếng của nàng tiên cá để được đi thủy cung, tìm kiếm người ngoài hành tinh trong rừng sâu, tìm kiếm siêu nhân biết bay, tìm kiếm những vì sao lạc, tìm kiếm những câu chuyện được viết trong sách ở ngoài đời! Lúc đó trải qua nhân sinh bi ai, trần gian trắc trở, tình duyên ngàn dặm xa cách, cảm được, hiểu được và cũng nhìn cuộc đời qua lăng kính người quan sát, kể chuyện. Không nghĩ ra, giờ đây nhìn lại, thấy thời thơ ngây cũng thật hồn nhiên và thơ ngây! Tư tưởng khi mình còn thơ ngây ít ra có thể bay trên trời xanh, tìm nghe tiếng gió, đùa vui cùng vạt nắng trên sân...
Thời của lang thang, cũng đi tìm những loại cát lớn nhỏ đủ màu! Lúc đó mới thấy cát cùng là cát nhưng không phải cát nơi nào cũng giống nơi nào! Mỗi nơi có một vẻ riêng...
Bờ biển không nhất thiết có cát, ai đi miền Tây, đi vùng biển từ Tiền Giang tới Cà Mau sẽ thấy bãi cát đen đen đầy phù sa. Bùn sình lầy đó là môi trường tốt để nuôi trồng thủy hải sản, tôm cua ốc.
Đi về Phan Thiết thấy cát màu, đến nỗi gọi là Đồi Hồng.
Càng đi về miền Trung cát càng cháy, đến nỗi trắng xóa...
Bất quá, đi ngắm cát không thú vị bằng đi nghịch đất! Vết chân lún trên nền đất bồi phù sa, một lần đặt chân nó lún tới ống chân, nhất là vùng rừng đước, rễ non và mùn cưa xôm xốp. Đi về Tây Nguyên đất đỏ mù mịt, đất thịt đỏ sẫm tha hồ trồng cây. Đi về Miền Trung cát cháy, đến cả đất cũng cháy nắng, gần như thành cát trơ trọi.
Mỗi nơi mỗi cảnh, mỗi đời người mỗi vẻ! Ở miệt vườn Cà Mau, nhà nào cũng có một chiếc vỏ lãi! Nếu hỏi có xe máy không thì người người sẽ hỏi: Có xe làm gì?
Ở Sài Gòn kiếm nhà mặt tiền đường phố.
Về miền Tây, nhà mặt sông!
Đi đâu thì cũng là đi cả thôi, mỗi nơi tìm thấy một thứ không thể tìm thấy ở nơi khác, chỉ để thấy tục ngữ đúng: "Đi một ngày đàng học một sàng khôn". Bất quá không phải khôn lanh tranh đua, mà là hiểu được cuộc đời muôn sắc muôn màu!
Để sống cho có màu có vị thế thôi...
Tặng mọi người tấm ảnh chụp thời xưa: Mưa xa xa tới... Mưa ngang ngang đi... Đời người mấy ai thấy được Mưa biết đi?
Đôi lúc chữ Tự Nhiên không phải tự nhiên hiểu được, thế thôi!
Love is not enough for a healthy marrige
Love gets you on the road to a healthy marriage. It can get and keep you in the game and help to keep you on the road.
Love is not enough, however, to play the game well. Love is not enough to get you where you want to go. Love is not enough for a healthy marriage.
Marriages are a test of our emotional and life skills. Since most of us were never taught many of these skills, it is no surprise that so many marriages, even those that are based in love, are a continual struggle and often fall apart.
If you truly want a healthy marriage, however, take responsibility to evaluate what you need to work on and get whatever support you need to improve your skills.
http://psychcentral.com/blog/archives/2013/03/17/love-is-not-enough-for-a-healthy-marriage/
Tiểu Bọ - Mở đầu
Tức cảnh sinh tình từ mấy bức ảnh em này:
--------------
Chuyện xảy ra ở thời xyz, năm tháng nào đó quên rồi. Ở một thị trấn nhỏ, bình lặng, không khí ban đêm lành lạnh. Các vì sao trên trời lấp lánh giữa màn trời xanh nhung. Một cô bé chừng 8 tuổi đang ngồi trên nóc đống củi ở một góc vườn. Cô bé trải tấm bạt và lót chỗ ngồi có vẻ rất êm. Cô ấy đang ngồi ngắm sao trong im lặng thì một bóng sáng lập lòe xuất hiện ngay bên cạnh. Ánh sáng đó dần dần tụ lại là một ông lão.
"Tại sao ngồi nhìn ta hoài vậy?", tiếng nói có vẻ cau có vang lên.
Cô bé ngơ ngác nhìn trước mặt thấy một ông cụ đạo mạo râu tóc trắng mướt, mặc
áo bào đỏ bi đen, nhìn như một ông Bọ xinh đẹp!
"Sao ta hỏi mà không trả lời?", Bụt gắt gỏng.
Cô bé nhìn tới nhìn lui, sau đó nhìn lại Bụt hỏi: "Ông
hỏi con à?"
Bọ Tiên loạng choạng muốn té, thật hết chịu nổi! Giữa đêm
khuya, chỉ có Bọ ta và con bé, đứng hỏi nó nãy giờ mà nó còn nhìn, còn hỏi là hỏi
nó à! Nhưng cũng cố gắng trấn tĩnh, không để mất vẻ đạo mạo của một bậc thần
tiên. Bọ ta nghiêm trang gật đầu.
Cô bé lại ra vẻ ngẫm nghĩ một lát, sau đó lại chầm chậm trả
lời: “Con nhìn Bụt hồi nào đâu?”
Bọ tiên chịu hết nổi, gắt lên: “Đêm nào con cũng ngồi đây,
nhìn chằm chằm ta đấy thôi?”
Cô bé lộ vẻ ngơ ngác trả lời: “Đâu có, con ngắm sao mà.”
Bọ tiên hụt hẫng nghĩ thầm: "Hóa ra con bé ngắm sao! Mà không đúng, nó ngắm sao sao lại nhìn chăm chăm vào mình! Mình ở trong nhà, đêm nào cũng bị nó nhòm chẳng thoải mái tí nào!". Nhưng chẳng lẽ bảo nó mình ở hốc tường trước mặt, thần tiên thế thì mất mặt quá! Bọ tiên hắng giọng rồi nói: "Ta ở ngôi sao con ngắm hàng đêm! Đêm nào con cũng nhìn ta chằm chằm làm ta khó chịu, chẳng làm được gì cả nên ta tới hỏi con tìm ta có chuyện gì?"
Cô bé sửng sốt sau đó vẻ như hiểu ra, thận trọng hỏi: “Ông
là người ngoài hành tinh à?”
Bọ tiên lần này ngã lăn ra đất, im lặng hồi lâu, Bọ tiên
chăm chú nhìn con bé gầy gò, mảnh khảnh, vẻ mặt xanh xao. Bọ tiên thầm nghĩ: “Một
là đần độn bẩm sinh, hai là thần kinh có vấn đề, ba là tự kỷ quá nặng rồi!”
Bọ tiên hắng giọng sau đó cố lấy vẻ ôn tồn, dịu dàng nhất có
thể để hỏi cô bé.
“Tại sao con không ngủ?”
Cô bé trả lời: “Con ngủ không được thì sao ngủ?”
Bọ tiên nhủ thầm: “Cố tự kiềm chế!”.
Bọ tiên hỏi tiếp: “Ngắm sao thấy gì đó bé con?”
Bọ tiên hỏi tiếp: “Ngắm sao thấy gì đó bé con?”
Cô bé trầm ngâm rồi nói: “Rất bình yên”
Bọ tiên hỏi tiếp: “Tại sao thấy bình yên?”
Cô bé trả lời: “Bình yên là bình yên thôi!”
Bọ tiên hết chịu nổi nói: “Thôi đi ngủ đi! Con không phải
làm gì sáng mai sao?”. Bọ ta nghĩ thầm: “Không hỏi con bé
này nữa! Mất hứng!”
Cô bé trầm ngâm một lát rồi nói: “Sáng mai con phải đi học.
Ban ngày con cũng có nhiều việc phải làm. Nhưng đêm con không ngủ được.”
Bọ tiên chợt thấy trong câu trả lời có gì đó gợi thương cảm. Bọ ta miên man nghĩ ngợi, năm
tháng dài đằng đẵng, người ngủ, ta thức. Bọ ta có muốn ngủ cũng có ngủ được
đâu, mà cũng không cần ngủ nữa. Đời thật dài và tịch mịch.
Chợt một ý nghĩ nảy ra, con bé không ngủ được, mình một mình ngắm ánh đèn nhân gian mãi cũng chán, sao không làm nên chút gì thú vị. Hứng khởi nổi lên bất chợt, Bọ tiên nhìn cô bé con nhỏ xíu đắn đo rồi nói: “Bé con, muốn đi phiêu lưu không? Hay muốn ta tặng cho một con bọ ngủ để mỗi tối ngủ ngon?”
Chợt một ý nghĩ nảy ra, con bé không ngủ được, mình một mình ngắm ánh đèn nhân gian mãi cũng chán, sao không làm nên chút gì thú vị. Hứng khởi nổi lên bất chợt, Bọ tiên nhìn cô bé con nhỏ xíu đắn đo rồi nói: “Bé con, muốn đi phiêu lưu không? Hay muốn ta tặng cho một con bọ ngủ để mỗi tối ngủ ngon?”
Cô bé nhìn Bọ tiên sửng sốt một lát rồi nói: “Đi phiêu lưu
là đi đâu? Tối bố mẹ đóng cửa, con không đi đâu được cả?”
Bọ tiên cười khanh khách trả lời: “Không cần mở cửa đó. Những
cánh cửa đó mở hay đóng không quan trọng. Quan trọng là con muốn đi hay muốn ngủ?
Con không thấy ta đâu cần mở cửa cũng vào đây nói chuyện với con được sao?”
Cô bé ngẫm nghĩ sau đó cười rạng rỡ. Nụ cười rạng rỡ duy nhất
suốt cả buổi nói chuyện. Cô nói: “Cho con đi phiêu lưu đi. Con đã đọc truyện cuộc
phiêu lưu trên lưng ngỗng, cũng đọc cả Kho báu trên đảo hoang, những cuộc phiêu
lưu thật thú vị và hấp dẫn”
Bọ tiên nói: “Con thật sự không muốn bọ ngủ sao?”
Cô bé nói: “Ngủ hay thức không quan trọng. Nó chỉ là cánh cửa
thôi.”
Bọ tiên cười và nói: “Có ý nghĩa, được. Nãy giờ mới nghe một câu ta hiểu được”.
Bọ tiên lại nói, “Con hãy đi ngủ đi, trời sắp sáng, ta cần
phải chuẩn bị vài thứ cho con. Ngày mai, giờ Sửu ta sẽ đến gặp con và đưa con
đi du ngoạn”
Cô bé chợt nghĩ ra một chuyện quan trọng, cô hỏi: “Nhưng buổi
sáng con phải đi học nữa…”
Bọ tiên trả lời: “Yên tâm, mỗi đêm chúng ta đi, gần sáng sẽ
về! Vì ta không thể đưa con đi đến nơi đó vào ban ngày được. Tới lúc đó con sẽ
biết”
Ánh mắt cô bé long lanh nhìn Bọ tiên, cô lại mỉm cười nhẹ
nhàng làm Bọ tiên thấy cô bé như một đóa hoa cúc dại nở ra buổi sớm mai, thật
đáng yêu.
Bọ tiên nói: “Ngày mai ta sẽ quay lại. Con muốn đổi ý cũng
được, ta vẫn sẽ cho con một con bọ ngủ! Nhưng nếu con muốn đi, thì phải đi cho trọn hành trình
mới được chấm dứt, biết chưa?"
Cô bé nghiêm nghị gật đầu vẻ hiểu biết.
Bọ tiên hóa thành làn sương mờ biến mất.
Trên trời chợt có một vì sao sáng rực lên rồi lấp lánh như cười với cô bé. Trời sáng, sương đọng lên từng phiến lá, tiếng gà gáy vang lên… Một ngày mới bắt đầu.
Trên trời chợt có một vì sao sáng rực lên rồi lấp lánh như cười với cô bé. Trời sáng, sương đọng lên từng phiến lá, tiếng gà gáy vang lên… Một ngày mới bắt đầu.
Subscribe to:
Posts (Atom)

